*Cây bút đáng yêu Yukii sẵn sàng hỗ trợ bạn >.<*
*Bạn có thể tham khảo bài văn sau:*
Nhà thơ nổi tiếng Shelly từng phát biểu rằng:
"Thơ ca làm cho tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời trở thành bất tử"
Văn học hay thơ ca sẽ là thứ ánh sáng cao cả hướng con người đến chân lý của cuộc sống, giúp chúng ta nhận thức được cái đẹp và khiến nó trở nên bất hủ với dòng thời gian. Trong đó, tình mẫu tử thiêng liêng luôn là nguồn cảm hứng và là mảng đề tài bất tận cho những người nghệ sĩ văn học. Thứ tình cảm ấy là đẹp nhất, cao thượng nhất không phải một giá trị tức thời nào có thể đánh đổi được. Tấm lòng của người mẹ dành cho con là nỗi lòng cao cả và ấm áp nhất, là sự tảo tần chăm sóc dưỡng dục ta, là màng bảo vệ giúp ta tránh khỏi những gian truân thử thách. Và nhà thơ cách mạng mới Chế Lan Viên từng viết rằng:
" Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con."
Dù cho thời gian của mẹ đã tận, sự sống đã phai nhòa theo ngày tháng thì tấm "lòng" mẹ vẫn luôn dỗi theo con của mình. Đó là vẻ đẹp thật sự của tình mẫu tử- thứ tình cảm thiêng liêng vĩ đại nhất trên thế giới. Với tôi, mẹ là người mà tôi luôn kính trọng và biết ơn nhất cả cuộc đời, bởi thứ công lao dưỡng dục và chỉ dạy tôi, bảo bọc tôi qua những gian nan, khó nhọc để tôi có thể khôn lớn nên người là một công ơn vô cùng to lớn và vĩ đại, có lẽ cả đời này tôi cũng không thể đền đáp được. Nhắc đến mẹ, tôi lại nhớ đến và vô cùng biết ơn khi mẹ đã giúp tôi vượt qua nỗi sợ của "bóng tối cô lập", có lẽ đó là kỉ niệm mà tôi không thể nào quên được dù cho đã trưởng thành hơn.
Với những đứa trẻ cùng tuổi tôi đáng lẽ phải hoạt bác, vui đùa và giao tiếp một cách thoải mái và hồn nhiên, thì tôi hoàn toàn trái ngược lại. Tôi sợ đám đông, sợ cả những câu chuyện được nhắc đến tôi, và cứ thế tôi đã sống trong nỗi sợ ấy suốt hai năm trời, đó là khoảng thời gian bế tắt và tâm tối nhất cả cuộc đời tôi. Một người không bao giờ giao tiếp hay bắt chuyện với thế giới bên ngoài mà chỉ sống trong thế giới nội tâm như tôi , nhìn thế giới bên ngoài như một màu đen sẫm bằng nỗi sợ của cô đơn.... Nhưng vào cái lúc bế tắt ấy, một ánh sáng lẻ loi và ấm áp đã xua tan đi "bóng tối" trong chính tôi. Đó chính là mẹ tôi, trong suốt hai năm trời mẹ luôn dõi theo tôi và phát hiện ra tôi sợ "giao tiếp", lúc đó mẹ đã bật khóc và cố gắng động viên, khuyên nhủ tôi hãy tiếp xúc nhiều hơn với thế giới để rồi tôi sẽ nhận ra thế giới này chứa đầy những gam màu sắc thú vị và đẹp đến bao nhiêu. Nhưng cái nỗi sợ trong chính tôi đã cự tuyệt điều đó, tôi không dám bắt chuyện với mọi người vì sợ cuộc trò chuyện của họ sẽ tan rã nếu có tôi tham dự, tôi càng không dám hòa nhập vào những cuộc vui chơi vì sợ tôi không thể bằng họ. Tất cả những điều đó đã tạo thành một bức tường thật cao, tạo ra vạch cắt giữa thế giới của "tôi" và thế giới bên ngoài. Nhưng mẹ tôi đã không bỏ tôi lại bên bức tường tối tăm đó, mẹ đã cố gắng nói chuyện với tôi bằng cả một tấm lòng rộng lớn và ấm áp của một người mẹ thật sự, không chỉ giao tiếp mà mẹ còn tạo những tình huống để tôi có thể học cách hòa nhập, ứng xử một cách rất nhẹ nhàng. Rồi từ từ, khoảng cách giữa tôi và bên ngoài dần dần được thu hẹp, lúc đó chính tôi đã nhận ra sự tận tâm của người mẹ đã cố gắng kéo tôi lại bên vách ngăn tăm tối, kéo tôi về cái thế giới ấm áp, tràn đầy màu sắc, đó quả thật là một tấm lòng cao thượng và vĩ đại, sự bao dung và cao cả nhất của tình mẫu tử. Để rồi, ngày mà tôi có thể hòa nhập vào với thế giới, giao tiếp thực sự trong xã hội chứ không phải là những thứ huyễn tưởng mà tôi thấy lúc còn ở bên kia "bức tường" mẹ đã bật khóc và ôm lấy tôi và nói "Tốt lắm, con đã trưởng thành rồi !..". Hai chữ trưởng thành của mẹ đã làm tôi xúc động và rơi nước mắt, liệu tôi có thể "trưởng thành" như vậy nếu không có mẹ không ?Không có sự giúp đỡ khi tôi rơi vào bế tắt của cuộc sống ? Càng không có được thứ ánh sáng lẻ loi cứu vớt tôi trở lại với thế giới thực này?.... Công ơn của mẹ là thứ mà cả đời này có lẽ tôi không thể nào có thể đền đáp lại được, tôi ước mẹ có thể ở bên tôi mãi mãi, để che chở cho tôi, kéo tôi lại với ánh sáng vào lúc tôi rơi vào bóng tối của cuộc sống dẫu biết rằng thời gian sẽ lấy đi chính người mẹ của mình. Tất cả những cảm xúc, sự chân thành , và nỗi lòng biết ơn sâu trong tận trái tim với cương vị là một người con như tôi chỉ muốn nói lên ba tiếng mộc mạc mà giản dị nhất: "Cảm ơn mẹ!"
Tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng nhất, nó gợi cho tôi và tất cả mọi người những ấm áp, hạnh phúc khi được ở bên mẹ của mình. Tấm lòng của người mẹ đã dành cho những đứa con của mình là thứ đẹp nhất, cao cả nhất, và đó là thứ mà không phải vật chất nào có thể thay thế được. Nó càng không cần bạn xứng đáng hay trở thành tuyệt vời hay gì cả, như Erich Fromm từng nói:
"Tình yêu của mẹ là yên bình.Nó không cần bạn phải đạt được.Nó không cần bạn phải xứng đáng"
Quả thật như Erich Fromm nói, ấm áp tình yêu,sự bao dung vô hạn của mẹ dành cho ta thật yên bình. Là căn nhà tinh thần mang đến cho ta hạnh phúc, là tâm hồn thanh khiết mang vẻ đẹp cao thượng nhất mà tại nơi đó ta sẽ luôn được chấp nhận và cảm nhận được "ấm áp" của tình mẫu tử thiêng liêng nhất.
*Cuối lời xin cảm ơn và chúc bạn thành công >...<, xin lỗi nếu như cây bút Yukii không thể đáp ứng đủ nhu cầu của bạn*
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK