Trang chủ Ngữ văn Lớp 9 tình bạn luôn gắn liền với nhũng câu chuyện dù...

tình bạn luôn gắn liền với nhũng câu chuyện dù đó là chuyện vui hay buồn thì vẫn luôn để lại trong mỗi chúng ta những bài học. Kể lại 1 câu chuyện về tình bạn

Câu hỏi :

tình bạn luôn gắn liền với nhũng câu chuyện dù đó là chuyện vui hay buồn thì vẫn luôn để lại trong mỗi chúng ta những bài học. Kể lại 1 câu chuyện về tình bạn đã để lại trong em bài học ý nghĩa nhất

Lời giải 1 :

Trong cuộc sống đầy bộn bề nhưng nhiệm màu này, có lẽ những kỷ niệm khó quên vẫn đâu đó le lói trong tâm trí của mỗi người. Đó có thể là kỷ niệm vui hoặc buồn mà mỗi khi nhớ lại làm cho ta bâng khuâng, xao xuyến. Tôi cũng thế, có một kỷ niệm với một người bạn thân mà tôi nhớ mãi cho tới tận bây giờ.
    Tôi có một đứa bạn rất thân, nó tên là Uyên. Tuy hai đứa bằng tuổi nhau nhưng Uyên thấp hơn tôi gần một cái đầu. Thêm nữa Uyên mập còn tôi lại gầy nên các bạn thường gọi tôi là hươu cao cổ, còn Uyên là nấm lùn. Uyên không có khuôn mặt bầu bĩnh như nhiều bạn nhỏ khác mà hơi vuông. Mẹ tôi bảo Uyên có khuôn mặt chữ điền, là con gái nhưng Uyên lại có răng khểnh nhìn thật ngộ. Uyên rất vui tính, cởi mở. Bạn rất thích trò chuyện, miệng lúc nào cũng nở một cười thật tươi. Nụ cười của bạn đẹp như một thiên thần vậy! Chúng tôi là đôi bạn thân đã chơi với nhau từ những năm đầu tiên học. Tôi và Uyên đi học cùng nhau, về cùng nhau, đi đâu cũng như hình với bóng. Tôi còn nhớ năm ấy tôi học lớp 6, tôi tình cờ lại ngồi cùng bàn với Uyên. Hôm ấy là sáng thứ hai, cũng vào cận mùa đông như bây giờ, trời se se lạnh. Sau khi chào cờ, lúc vào lớp, bọn tôi có tiết môn Ngữ Văn. Trong khi cô mở sổ dò bài cũ thì tự nhiên tôi thấy choáng váng, người thì cứng đờ. Người thì cứ co rúm lại, run rẩy bần bật. Tôi nói một cách yếu ớt với Uyên:

-       Mình buồn nôn quá!

Rồi tôi lại nằm gục trên bàn vì quá chóng mặt, say sẩm mặt mày. Tôi nghe tiếng Uyên hỏi:

-       Cậu bị đau hả?

Tôi không trả lời. Thay vào đó, tôi nôn ra rất nhiều xuống chỗ ngồi. Tôi đã rất mệt như sắp ngật đi vậy, tôi lại nghe giọng Nguyên cất lên:

-       Thưa cô, bạn Khanh bị nôn ạ!

Lúc đó, Uyên rất bối rối, loay hoay tìm cách xử lí. Tay chân thì cứ quấn quít cả lên, cố gắng tìm sự giúp đỡ của cô và các bạn xung quanh. Trước khi tôi dần ngất đi lại cố gượng mở mắt, tôi lại thấy sâu trong ánh mắt của Uyên có một tia hy vọng lóe lên muốn giúp đỡ tôi nhiều đến như vậy.

Uyên dìu tôi xuống cuối lớp và để tôi nằm trên ghế. Cậu ấy đã đặt tay lên trán tôi và bảo tôi bị trúng gió. Uyên lấy một lọ dầu và xoa cho tôi một cách từ tốn, nhẹ nhàng. Lúc đó, cô giáo thấy vậy mới chạy xuống xem tình hình. Cô bảo với cả lớp:

-       Bạn nào xuống căng tin mua cho bạn Khanh một ly sữa đậu nành nóng.

Tôi lại nghe tiếng Uyên đáp rõ mồm một:

-       Dạ, cứ để em mua cho cô ạ!

Sau khi uống xong ly sữa, tôi thấy đỡ mệt và không còn chóng mặt nữa. Tôi thấy Nguyên đứng bên cạnh với vẻ mặt lo lắng. Tôi nhận ra rầng áo của Uyên có chỗ bị ướt chắc là do bãi nôn của tôi khi nãy. Thấy tôi đỡ hơn, cô bảo sẽ đưa tôi xuống phòng y tế để nằm nghỉ và để lớp tiếp tục học. Nghe vậy, Uyên nói với cô:

-       Thưa cô, cho em dìu bạn Khanh xuống phòng y tế được không ạ?

Cô đáp:

-       Ừ, em dìu bạn đi nhé!

Thế là Uyên dìu tôi xuống phòng y tế. Cô phụ trách y tế cho tôi nằm lên giường. Cô đắp chăn cho tôi. Uyên đứng bên cạnh, mặt thì cứ lo lắng, sốt vó cả lên:

-       Cậu đỡ hơn chưa vậy?

Tôi cười rồi đáp lại một cách từ tốn:

-       Mình đã đỡ hơn rồi. Hồi nãy mình có lỡ nôn làm bẩn áo cậu, cho mình xin lỗi nhé!

-       Chỉ ướt một tí thôi ấy mà. Cô đã lau sạch cho mình rồi. Không sao đâu mà. Cậu cứ nằm nghỉ ở đây nhé!

Uyên đi về lớp. Đi ra cửa phòng y tế, Uyên còn quay lại nói:

-       Tí nữa ra chơi mình sẽ xuống chơi cùng cậu nhé!

Lúc ngoẳng mặt đi, tôi vẫn có thể thấy rõ nụ cười nở tươi trên môi cậu ấy, như không thể giấu được sự hạnh phúc khi đã có thể giúp được tôi. Nét mặt rạng rỡ, chân cứ thoăn thoắt mà đi về lớp. Đợi một lúc lâu, ba tiếng trống ra chơi vừa vang lên thì ngay sau đó, Nguyên đã phóng một cái vèo xuống phòng y tế để thăm tôi. Không biết bạn đi hay chạy mà nhanh thế, trên người mồ hôi lại nhễ nhại thế kia. Bạn đặt tay lên trán tôi rồi bảo:

-       Trán cậu đỡ ra mồ hồi rồi này. Hồi sáng nay chân cậu lạnh toát. Cậu làm mình sợ hết hồn hà! Á, cậu có đói bụng không? Hay mình mua bánh mì cho cậu ăn nhé! Cậu muốn ăn bánh mì hay bánh bao? Hay là tớ mua luôn cả hai thứ vậy!

Uyên hỏi nhiều quá cũng làm tôi bất giác phì cười. Vừa lúc đó cô giáo cũng đi xuống thăm tôi. Cô bảo rằng tôi có thể ăn bánh mì gối hoặc bánh bông lan thôi. Mới nghe cô nói, Uyên đã chạy vụt đi rồi trở vào với năm cái bánh bông lan trên tay. Cô giáo bật cười:

-       Em mua gì nhiều thế! Chà, thương bạn quá! Lúc nãy trong tiết học cô thấy em cứ loay hoay mãi. Chắc là lo cho Khanh chứ gì. Thôi, bây giờ ổn rồi. Hai đứa nói chuyện đi nhé!

Uyên gãi đầu, cười e thẹn nhìn em. Em rất cảm động và thấy Uyên thật tốt bụng. Cô đỉ rồi, bạn xé gói bánh rồi đưa cho em và ngồi nhìn em ăn và bảo:

-       Cậu có thích ăn kem không, mình mua cho.

Cô phụ trách phòng y tế nghe vậy bảo là đừng cho tôi ăn kem. Uyên lại gãi gãi đầu, nhìn tôi cười. Tôi hiểu là Uyên biết tôi thích ăn kem nên mới đề nghị mua cho tôi. Bất chợt, tôi mới nhớ ra Uyên sáng nay còn chưa ăn, bởi cậu ấy là một người lười ăn sáng. Tôi liền bảo Uyên:

-       Hay là cậu đi ăn sáng đi. Sáng nay tớ thấy cậu còn chưa ăn gì cả mà!

Uyên lưỡng lự một hồi, tay ôm chiếc bụng đang hóp lại rồi ấp a ấp úng trả lời tôi:

-       Tớ ... tớ ... tớ ...

Tôi chợt nhìn vào chiếc ví tiền của cậu ấy. Chỉ còn lại 5 nghìn. Với 5 nghìn này, cậu ấy có thể mua gì ăn cho no bụng đây! Sao có thể vì tôi mà cậu ấy bất chấp vậy chứ? Thấy cậu ấy vậy, tôi một phần cảm động một phần lại thương. Chỉ vì lo cho tôi, cậu ấy có thể bỏ ra tất cả, dù là vật chất hay tinh thần

         Qua sự việc lần đấy, tôi thấy Uyên thật là một người bạn tốt thật sự. Tôi nhận ra rằng khái niệm về tình bạn không chỉ dừng lại ở việc chung sở thích, chung chí hướng, chung phong cách đơn thuần. Mà nó còn lại là sự hi sinh về cả mặt vật chất hay thậm chí tinh thần vì nhau lúc hoạn nạn. Không dừng ở đó một người bạn thân thật sự không chỉ là người quen lâu nhất, đấy là người sẽ không bao giờ bỏ bạn lại trong lúc bạn khó khăn, lúc bạn gục ngã nhất. Ở đó, một giá trị vô hình được ẩn chứa, nó có ý nghĩa to lớn hơn cả tình bạn thường nhật. Tuy rằng sau này khi lên cấp III, có thể không học chung trường nhưng chúng em vẫn còn có thể đến nhà nhau chơi, đi chơi cùng nhau, vẫn sẽ còn mãi là bạn thân của nhau. Đó thật sự là một tình bạn đẹp, không chỉ vậy mà là cả thanh xuân trong trái tim em. Em thật sự thấy may mắn khi có được một người bạn tốt bụng đến như vậy.

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 9

Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK