Trang chủ Ngữ văn Lớp 9 Kể lại truyện ngắn Làng theo ngôi kể thư nhất...

Kể lại truyện ngắn Làng theo ngôi kể thư nhất . ( Yêu cầu: Kông chép mạng , bài làm đầy đủ ý) . Mong ng giúp vs mai e thi r ạ

Câu hỏi :

Kể lại truyện ngắn Làng theo ngôi kể thư nhất . ( Yêu cầu: Kông chép mạng , bài làm đầy đủ ý) . Mong ng giúp vs mai e thi r ạ

Lời giải 1 :

Tôi là một lão nông chân ở làng Chợ Dầu . Người ta gọi tôi là ông Hai . Năm ấy giặc đánh giữ nên người dân trong làng phải đi tản cư , chỉ còn vài trai tráng ở lại để chống giặc . Tôi cũng muốn ở lại lắm vì tôi yêu làng như máu thịt nhưng anh em không cho . Nài nỉ mãi tôi mới chịu đi tản cư nhưng ở nơi tản cư lúc nào cũng nhớ về làng . Tôi hay khoe lắm , khoe làng . Tối nào tôi cũng sang nhà bác Thứ để khoe về làng. Cuộc sống cứ thế mà trôi qua . Hôm ấy , sau khi làm việc xong tôi qua đi nghe đọc báo ở phòng thông tin . Nghe được quân mình đánh được bao nhiêu là giặc ,bao tấm gương tuổi trẻ yêu nước mà thấy lòng hứng khởi quên cả cái nóng . Ngồi nhấm nháp chén nước chè thì gặp toán người từ Gia Lâm đi tản cư . Từ miệng họ tôi nghe được tin sét đánh : làng tôi theo giặc . Như sét giữa trời quang , tôi không tin vào tai mình, tôi nghẹn ứ họng hỏi lại nhưng câu trả lời vẫn vậy : làng Chợ Dầu theo giặc . Tôi thất thểu đi về nhà . Tôi cáu gắt với vợ con , u uất , căm phãn , đau đớn và uất hận . Niềm tự hào bấy lâu nay của tôi đã bị chà đạp . Mấy ngày sau đó, tôi  còn chẳng dám ra đến ngoài chỉ cần nghe loáng thoáng Tây , Việt gian .. tôi như đứa trẻ làm sai mà giật thột . Thôi rồi ! là cái chuyện ấy rồi . Mấy ngày chẳng dám ra khỏi cửa cũng chẳng dám nói chuyện với ai chỉ có thằng cu út tâm sự . Tôi mong cụ Hồ chứng cho tấm lòng của bố con tôi . Cái lòng của  bố con tôi là thế đấy . Chết thì chết chứ nào dám đơn sai . Sau đó , một người đồng hương đã đến gọi tôi đi , tôi sung sướng như trẻ con được quà . Là tin cải chính . Làng Chợ Dầu của tôi không Việt gian theo giặc . Về tới nhà tôi đi khoe khoang khắp nơi cho mọi người cùng biết . Đến cả mụ chủ nhà ngày xỉa xói nay cũng vui sướng khi nghe cải chính . 

Lời giải 2 :

Tôi tên Hai, sinh ra và lớn lên tại làng Chợ Dầu - điều mà tôi tự hào nhất trong đời. Thế nhưng, tôi buộc phải rời làng tản cư đến nơi khác để làm ăn và phục vụ kháng chiến. Tâm hồn tôi vẫn vấn vương ở cái làng đầy thương nhớ.

Một ngày trước, tôi ra bở ruộng vạc đất đặng trồng sắn, nắng nóng mệt người quá, tôi về nhà nằm nghỉ ngơi. Nằm trên chõng, tôi lại nghĩ về kỉ niệm hồi còn làm với anh em làng Chợ Dầu. Hồi đó mới vui làm sao, chúng tôi cùng nhau xẻ hào, khuân đá, đào đường, dù mệt nhọc, vất vả nhưng có anh em thì chỉ mong được đi làm mãi thôi, tôi nhớ làng quá.

Tôi có vợ và ba đứa con, vợ tôi dẫn đứa gái lớn ra gánh hàng bán, còn hai đứa nhỏ thì ra canh luống rau hộ bố. Chợt nghe tiếng cõng kẹt, con bé lớn đã về, tôi vội dặn dò mấy câu rồi quơ nón nhanh chân đến phòng đọc báo. Tôi vờ đi loanh quanh, đặng nghe người ta đọc mà nghe, tôi biết chữ nhưng chữ in khó đọc quá. Nghe xong những tin cần thiết, tôi đi về. Trên đường về đi qua phố huyện cũ, ghé vào quán nước, lại gặp được tốp người tản cư mới lên. Đang ngồi nói chuyện rôm rả, bỗng có người phụ nữ cho con bú nói xướng rằng giặc rút từ Bắc Ninh sang làng Chợ Dầu. Nghe hai chữ "Chợ Dầu", tôi giật mình quay phắt lại hỏi chị ta tình hình thế nào. Như sét đánh ngang tai, chị ta đỏng đảnh chửi bọn Chợ Dầu chúng tôi theo Việt gian. Tim tôi như hụt mấy nhịp, tôi chột dạ liền tìm cớ đi về.

Rải từng bước dài về nhà, tôi đau đớn, tôi gục ngã không tin những gì mình đã nghe. Nhìn mấy đứa nhỏ, nước mắt tôi trào ra. Tôi thương chúng, thương những đứa trẻ ở làng bị người đời kì thị, rồi chúng sẽ sống ra sao? Tôi không nghĩ, cũng không dám nghĩ rằng cái làng mà tôi tự hào bấy lâu nay lại theo Việt gian bán nước. Vợ tôi dường như cũng đã nghe tin, bèn hỏi tôi với giọng dè chừng, nhưng tôi nào còn tâm trạng để trả lời, nuốt lưỡi gắt lại bà ấy. Suốt ba bốn ngày, tôi chả buồn đi đâu, kể cả nhà Bác Thứ, chỉ biết ngồi ở nhà im thin thít, bởi còn mặt mũi nào mà chạm mặt người ta, mụ chủ nhà chửi con mắng cái hay mụ xỉa xói, đía đỏm nhà tôi, tôi cũng mặc kệ. Lúc một mình, tôi ôm thằng út rồi hỏi vu vơ như xoa dịu trái tim tủi hổ, xấu nhục. 

Rồi bất chợt, chiều hôm ấy có một anh bạn cùng làng báo tin ông chủ tịch đã lên tận nơi để cải chính tin làng Chợ Dầu chúng tôi theo Việt gian bán nước, bỏ cụ Hồ. Ôi chao! Tôi mừng quýnh lên đi cùng khắp để tiếp tục vinh quang về cái làng yêu dấu của tôi. Tôi chia quà cho mấy đứa nhỏ, tôi chạy lên nhà bác Thứ và các nhà trên đính chính lại là Chợ Dầu luôn đi đầu kháng chiến. Thế là chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau cả tối như bù đắp những ngày đau đớn, tủi hổ của tôi.

100% RIEL nha, kiểu trước mình có viết bài này r í mà bên câu hỏi của bạn khác, nên h mình lười viết lại quá mình copy bên bài cũ á chứ kh phải mạng đâu nhaaa

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 9

Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK