Bài làm:
Tôi là ông Hai, quê ở làng Chợ Dầu. Là một ông nông dân cần cù, chất phác hết mực yêu làng yêu nước. Kháng chiến chống Pháp nổ ra, gia đình tôi phải rời làng tản cư. Đi đến đâu tôi cũng luôn khoe về cái làng Chợ dầu yêu quý của mình về cơ sở vật chất và nhất là tinh thần yêu nước và chính tôi cũng là một công dân tích cực. Ở nơi tàn cư, tôi vẫn luôn quan tâm nghe ngóng tình hình chính sự, những tin chiến thắng của quân ta. Chờ đợi mòn mỏi một ngày đất nước giành lại độc lập.
Một buổi trưa, sau khi vỡ một vạm đất rậm ngoài bờ suối, tôi nằm trên giường suy nghĩ vẩn vơ, nhớ về ngôi làng của mình, muốn về lại làng cùng anh em đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân đá. Đứa con gái lớn vừa về tới nhà, tôi dặn nó ở nhà trông em, còn mình đến phòng thông tin nghe đọc báo. Tại đây, tôi nghe được nhiều tin chiến thắng của quân ta, ruột gan cứ múa cả lên, vui quá. Rời phòng thông tin, tôi rẽ vào quán dặn vợ mấy việc rồi đi thẳng ra lối huyện cũ. Trên đường, tôi bắt gặp những tốp người mới từ dưới xuôi lên. Tôi ngồi lại một quán gần đấy bắt chuyện. Một người đàn bà ẵm con cho hay giặc rút về qua làng Chợ Dầu. Tôi lo lắng liền quay phắt lại, lắp bắp hỏi:
- Nó...Nó vào làng Chợ Dầu hở bác ? Thế ta giết được bao nhiêu thằng ?
Người đàn bà cong môi lên đỏng đảnh:
- Có giết được thằng nào đâu. Cả làng chúng nó Việt gian theo Tây còn giết gì nữa!
Giọng người đàn bà the thé, nghe đầy mùi căm giận. Nó như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Tin như sét đánh ngang tai, tôi bàng hoàng, không tin là thật. Cổ họng nghẹn ắng hẳn lại, da mặt tê rân rân. Tôi lặng đi, tưởng như đến không thở được. Một lúc lâu mới rặn è è, nuốt cái gì vướng ở cổ cất tiếng hỏi:
- Liệu có thật không hở bác, hay chỉ lại...
- Thì chúng tôi vừ ở dưới đấy lên đây mà lại. Việt gian từ thằng chủ tịch mà đi cơ ông ạ. Tây vào làng, chúng nó bảo nhau vác cờ thần ra hoan hô....
Tôi chưa kịp dứt lời thì người ta đã nói một cách dứt khoát, chắc như đinh đóng cột. Tôi đờ người ra, hai tai ù ù. Giọng người kia như lẫn vào trong gió, chẳng còn nghe thấy gì cả.
Tôi trả tiền nước, lảo đảo đứng dậy. Chèm chẹp miệng, cười nhạt một tiếng, vươn vai nói to :
- Hà, nắng gớm, về nào...
Tôi lê từng bước chân nặng nề đi về nhà, chỉ biết cúi gằm mặt xuống mà đi để giấu nhẹm đi sự nhục nhã, tủi hổ ấy. Tôi thoáng nghĩ đến mụ chủ nhà.Về đến nhà, tôi nằm vật ra giường nghĩ ngợi. Nhìn lũ con mà tủi thân, nước mắt cứ giàn ra. Chúng nó cũng là trẻ con làng Việt gian đấy ư ? Chúng nó cũng bị người ta rẻ rúng hắt hủi đấy ư ? Khốn nạn, bằng ấy tuổi đầu...Tôi nắm chặt hai tay lại mà rít lên:
- Chúng bay ăn miếng cơm hay miếng cháo gì vào mồm mà đi làm cái giống Việt gian bán nước để nhục nhã thế này.
Nhưng khoan đã, chả nhẽ cái bọn ở làng lại đổ đốn thế được, họ đều là những người có tinh thần cả mà. Sao lại nảy cái tin như vậy được? Nhưng rõ ràng trong lời kể của người đàn bả khi nãy, có thằng chánh Bệu đích là người làng mình không sai. Không có lửa làm sao có khói? Ai người ta hơi đâu bịa đặt những chuyện ấy làm gì. Chao ôi, cực nhục chưa, cả làng Việt gian! Rồi đây biết làm ăn, buôn bán ra sao? Ai người ta chứa, ai người ta buôn bán mấy. Suốt cả cái nước Việt Nam này người ta ghê tởm. Người ta thù hằn cái giống Việt gian bán nước...Lại còn bao nhiêu người làng, tan tác mỗi người một phương nữa, không biết họ đã rõ cái cơ sự này chưa?
Chiều hôm ấy, vợ tôi về nhà cũng chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng ra bậc cửa ngồi ôm má nghĩ ngợi. Cứ hễ ai nói gì thì tôi lại gắt gỏng lên. Vợ tôi cũng khổ tâm lắm, cứ nhìn tôi như muốn khóc, không dám hỏi gì. Một không khí nặng nề bao trùm cả căn nhà. Mấy ngày liền tôi không nói không rằng, cũng không dám đi đâu, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong cái gian nhà chật chội ấy mà nghe ngóng xem binh tình bên ngoài thế nào. Mỗi khi thấy người ta túm lại bàn tán xôn xao thì tôi lại chột dạ. Lúc nào cũng nơm nớp lo sợ người ta đang nói đến “cái chuyện ấy”.Cứ hễ nghe thoáng qua những tiếng Tây, Việt gian, cam-nhông...là tôi lủi ra một góc nhà, nín thít. Thôi lại chuyện ấy rồi.
Cũng từ ngày xảy ra chuyện, mụ chủ nhà luôn bóng gió về cái tin làng tôi theo Tây, đánh tiếng không cho gia đình tôi ở lại nữa. Tôi càng thêm tủi hổ, lo sợ người ta đuổi thì biết dung thân chốn nào bây giờ. Bất chợt, một suy nghĩ đen tối loáng qua trong tâm trí tôi.
- Hay là quay về làng ?...
Vừa chớm nghĩ như vậy, tôi lập tức phản đối ngay. Về làm gì cái làng ấy nữa. Chúng nó theo Tây cả rồi. Về làng tức là bỏ kháng chiến, bỏ Cụ Hồ. Về làng bây giờ khác gì chịu làm nô lệ cho thằng Tây. Không thể được! Làng thì yêu thật, nhưng làng theo Tây mất rồi thì phải thù.
Có lúc, tôi ôm thằng con út vào lòng, thủ thỉ với nó cho nguôi ngoai nỗi khổ. Nó cũng tinh thần lắm, nó cũng một lòng ủng hộ kháng chiến, ủng hộ Cụ Hồ. Nó cũng như tôi, quyết một lòng trung thành với đất nước. Nghe thằng bé nói một cách mạnh bạo và rành rọt:
- Ủng hộ Cụ Hồ Chí Minh muôn năm !
Tôi hạnh phúc vô cùng, nước mắt lại chảy ra ướt nóng hết cả má. Nỗi khổ tâm trong tôi cũng vơi bớt phần nào.
Tưởng chừng sẽ phải ôm nhục đến hết đời. Có ngờ đâu, ông trời còn thương tôi. Lúc sắp sửa rời nơi tản cư để lên nơi ở mới thì một thanh niên người làng Chợ Dầu tìm đến. Anh ta bảo rằng tin làng Chợ Dầu theo Tây là giả. Làng ta đã kiên cường chống giặc, quyết bảo vệ từng gốc cây, từng mái nhà. Bọn Tây tuy chiếm được làng nhưng không thu được gì. Vì tức giận, chúng đốt sạch cả làng rồi. Chính ông chủ tịch xã đã đích thân lên đến tận đây để cải chính cái tin làng Chợ Dầu theo giặc. Tôi nghe tin ấy mà vui sướng như thể mình đang mơ. Cứ hỏi đi hỏi lại anh thanh niên. Để tôi tin, anh dắt tôi đến gặp ông chủ tịch. Thì ra là láo! Láo hết, chẳng có gì sất. Toàn là sai sự mục đích cả ! Bọn Tây ấy gian xảo thật, chúng tung tin giả để phá tổ chức của ta, chia rẽ dân ta, làm dân ta mất niềm tin vào đồng bào mình.
Về nhà, tôi vui mừng hớn hở. Vừa đến đầu ngõ đã kêu mấy đứa con ra chia quà rồi lại vội vàng đi tiếp. Tôi lại đi khắp nơi để cải chính cái tin “oan nghiệt” ấy. Ai cũng mừng cho tôi. Đến cả mụ chủ nhà bình thường không ưa mấy cũng phấn khởi mừng theo. Tôi kể tỉ mỉ, rành rọt cho mọi người nghe hôm Tây nó vào làng khủng bố. Chúng nó có bao thằng, bao nhiêu Tây, bao nhiêu Việt gian đi cùng, đi những đường nào, đốt phá những đâu. Dân quân, tự vệ trong làng bố trí, cầm cự ra sao. Tôi kể không sót thứ gì cứ như thể chính tôi vừa dự trận đánh giặc ấy xong thật.
Đấy câu chuyện của tôi là thế đấy mọi người ạ. Đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn không sao quên được cảm giác vui sướng ấy khi nghe tin làng được cải chính. Lòng tôi như trút được gánh nặng, niềm tin được sống lại, tôi lại có thêm hi vọng vào những ngày tháng độc lập, hòa bình trong tương lai của đất nước. Qua câu chuyện tôi cũng mong các bạn có thêm niềm tin vào cuộc sống và sẽ thêm yêu quê hương đất nước mình hơn.
(bài này t thi rồi, t tự làm nha, hổng có chép mạng đâu)
p/s: không thấy câu hỏi của bạn nên trl hơi muộn :)))
Làng Chợ Dầu nơi tôi sinh ra và lớn lên nay đã không còn nữa, bị Tây đốt hết rồi. Thế nhưng tôi không buồn, ngược lại còn vui và đi khoe với tất cả mọi người ở nơi tản cư.
Suốt buổi sáng tôi hì hục vỡ đất ngoài bờ ruộng chuẩn bị trồng ít sắn cho những tháng đói năm tới. Làm một mình tôi phải cố đến mỏi nhừ đôi vai, lại nhớ hồi còn ở làng tôi làm việc có anh có em vừa vui lại sung sức chẳng biết mệt. Làm sao tôi hết nhớ làng được, ngày nào tôi cũng phải đi bộ lên huyện đến phòng thông tin nghe người ta đọc báo để biết tin về làng của mình. Hôm ấy khi ở phòng thông tin về, tôi ghé qua lối huyện cũ thấy có tốp người tản cư mới đến, tôi ra đó hỏi chuyện. Họ là người từ Gia Lâm lên đây, thế rồi có một người đàn bà báo tin giặc nó khủng bố vào làng Chợ Dầu của tôi.
Nghe tin dữ, tôi như chết lặng đi, chưa kịp trấn tĩnh thì chính từ miệng người đàn bà đó nói cả làng tôi là Việt gian đi theo Tây. Khi ấy cổ họng tôi nghẹn ắng lại, da mặt tê rân rân, lặng đi tưởng như không thở nổi. Tôi hỏi mụ liệu chuyện đó có thật không, ai ngờ mụ còn chỉ đích danh chánh Bệu thì tôi chẳng còn biết nói gì đành đứng dậy đi về. Trên đường về tôi chỉ biết cúi gằm mặt mà đi, tôi cảm thấy nhục nhã, đau đớn, cái làng của tôi sao lại bán nước theo giặc như thế. Về đến nhà, nhìn đàn con thơ tôi càng thương, nghĩ chúng là trẻ con làng Việt gian mà xót xa. Tôi suy nghĩ đến nát óc vẫn không thể hiểu nổi tại sao dân làng lại theo Việt gian cho được, ai cũng là người có tinh thần. Cả ngày hôm đó cho đến mấy ngày hôm sau tôi vẫn không thể thoát ra khỏi cái tin ấy, chỉ biết ngồi im trong nhà nín thít, mặc cho mụ chủ nhà cứ xỉa xói tôi cũng mặc kệ, cùng lắm là nhà tôi bị đuổi đi khỏi nơi này. Có lúc tôi ôm thằng con út vào lòng thủ thỉ với nó cho đỡ buồn, làng thì yêu thật nhưng làng theo giặc thì phải thù, tôi ủng hộ và tin tưởng vào Cách mạng, vào Bác Hồ. Thế rồi có anh bạn cùng làng lên báo tin chủ tịch làng đã lên tận nơi báo tin cải chính. Ra láo hết, toàn là sai sự mục đích cả. Tây nó còn đốt cháy hết nhà tôi, đốt cả làng, làm gì có chuyện làng tôi theo Tây.
Tôi sung sướng vỡ òa, minh oan cho làng cũng là minh oan cho tôi, từ giây phút ấy tôi có thể tự hào về làng của mình, đem tin đó rao khắp nhà trên xóm dưới, cho mọi người biết làng tôi đã anh dũng chống trả bọn Tây ra sao.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK