Chuyện ông lão ngày ngày đi đánh cá
Lưới giắt lưng vai áo ngả bóng chiều
Bên khung cửi bà lão thêm rệu rã
Đợi chồng về trong bóng nắng liêu xiêu
Một ngày nọ như bao chiều kéo lưới
Bờ cát vàng mát rượi sóng mênh mang
Hai lần kéo chỉ bùn đen tanh tưởi
Lần thứ ba lấp lánh vảy cá vàng
Chú cá nhỏ kêu van xin tha mạng
“Lão thương tình làm phúc thả tôi ra
Rồi mai sẽ đền ơn này xứng đáng
Có hề chi của báu với ngọc ngà?”
Chẳng vương vấn gì xa hoa danh lợi
Lão trở về cùng với túp lều tranh
Mụ nghe kể vội mắng đòi máng mới
“Thả cá đi ông lão hỡi sao đành?”
Sóng khẽ gợn làn nước xanh êm ả
Khẽ thì thầm lão gọi cá lên mau
Ta cần máng cho mụ già đanh đá
Để yên thân bởi mụ cứ càu nhàu
Lòng tham gợi có chịu đâu thoả mãn
Máng được rồi thích hoán đổi nhà to
Biển nổi sóng từng cơn đầy ngao ngán
Bởi phu nhân nhất phẩm mới ra trò
Sóng gào thét cuốn xô bờ dữ dội
Giữa lâu đài mụ đội mũ nhiễu hoa
Kẻ hầu hạ ra vào như trảy hội
Lão ngẩn bên chuồng ngựa dõi nhật tà
Rồi tẻ nhạt giấc mơ bà nhất phẩm
Mộng ngôi cao cung gấm phận nữ hoàng
Nên nổi trận lôi đình mà doạ dẫm
Lão vò đầu hoảng hốt lẫn hoang mang
Biển mù mịt căng tràn cơn sóng dữ
Lão ngư dân ủ rũ gọi cá vàng
“Trời phù hộ thôi lão đừng tư lự
Sẽ có mà cung điện đứng hiên ngang”
Ôm cuồng vọng nữ hoàng thôi chẳng đủ
Mụ điên rồ muốn hoá nữ long vương
Biển nổi sóng ầm ầm gieo dông tố
Ôi lòng tham đến mức ngỡ hoang đường
Và kết cục thật thê lương cho lão
Túp lều tranh tàn tạ đến tiêu điều
Biển cuồng nộ cuốn hết vào tâm bão
Cá mệt nhoài cá cũng lặn mất tiêu
Dệt cổ tích ước mong điều kì diệu
Cạnh tâm từ chợt hiện hữu lòng tham
Thành câu chuyện để người đời chế giễu
Bao vinh hoa bỗng chốc hoá tro tàn.
`colour{red}{vuhaidang}`
Ngày xưa có một túp
Của ông bà lão vốn đều siêng năng
Ông lão đánh cá thật hăng
Bà lão kéo sợi băng băng ở nhà
Một ngày sóng lớn ngoài xa
Ông lão kéo lưỡi , lưới tha toàn bùn
Ông nghĩ: Chẳng lẽ ăn bùn
Chắc cá sợ sóng ùn ùn ngoài xa
Rồi ông lùi bước lấy đà
Mong cho quăng lưới ra xa , xa nhiều
Nhưng mà trời vẫn chẳng chiều
Tôm cá không thấy , chỉ nhiều rong rêu
Ông lại quăng lưới thật đều
Làm sao để được về lều ăn ngon
Thế rồi được cá vàng con
Ông nhìn thấy cá tí hon mà buồn
Cá liền cất tiếng kêu luôn
''Ông ơi, ông chớ có buồn vì tôi
Muốn gì chỉ cần bảo thôi
Cá đánh không có thì tôi xin đền''
Ông nghe liền thấy lòng mềm
Thả ngay chú cá chẳng thêm điều gì
Về vợ hỏi: ''Gặp chuyện chi?"
Ông kể hết , chẳng giấu đi chút nào
Chẳng ngờ mụ vợ thét gào:
''Máng lợn bị vỡ tại sao không đòi?"
Ông liền ra gọi:''Cá ơi""
Cá nghe gọi,hỏi rằng ''Ông cần gì?''
''Cá cho cái máng lợn đi''
Ông lão tôi nghiệp tỉ tê cá vàng
Cá vàng đáp ngắn gọn gàng
''Đừng lo,sẽ có màng đàng hoàng ngay''
Ông về , mụ vợ vung tay:
''Lều cũ đã nát , phải thay căn nhà''
Tội thay cho cái thân già
Lại phải xin cá căn nhà thật to
Biển xanh nổi sóng hơi to
Cá vàng liền nói : ''Đừng lo , hãy về''
Mụ vợ lại mắng thật ghê:
"Phu nhân nhất phẩm , hả hê lòng bà !''
Ông lại lóc cóc đi ra
Biển giận dữ nổi phong ba đến cùng
Ông nói :''Vợ tôi phát khùng
Phải được nhất phẩm tột cùng mời an''
Cá vàng an ủi đừng buồn
Về ông bị đuổi xuống chuồng ngựa hôi
Nhưng chỉ được ít tuần thôi
Mụ vợ chửi lão . lôi thôi ăn đòn
Ông chẳng biết làm gì hơn
Đành quay ra biển, cá con hỏi liền
Ông kể trong lòng chẳng yên
Biển xanh nổi sóng liên miên chẳng dừng
Về nhà , vợ đuổi thật thương
Đúng là vợ lão không còn lương tâm
Vãi tuần lại thét , lại gầm
''Cho tao làm lớn:Long Vương đứng đầu''
Giông tố thổi bay căn lầu
Ông lão gặp cá , âu sầu nói ngay
Cá vàng lặn xuống .. thật gay
Ông lão chờ mãi mói quay trở về
Ô kìa, lại cảnh nhà xưa
Còn đâu cung điện , bò bê đầy chuồng
Chỉ còn bà lão ngồi buồn
Tham lam là thế , mất luôn hết rồi
9:33PM
24/1/2024
Dươngg Phùng
Trường THCS Vật Lại ( Ba Vì - Hà Nội)
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK