“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không…” Một thông điệp tuy nhẹ nhàng nhưng vô cùng thấm thía và sâu lắng. Ai trong chúng ta khi nghe câu này đều cảm thấy thương cha mẹ và không bao giờ phạm lỗi với cha mẹ một lần. Vậy mà tôi- cô gái bé bỏng của mẹ lại vô tình được trải nghiệm một lần, nói lời hỗn láo khiến nỗi buồn vương lên mắt mẹ.
Cách đây mấy hôm, muốn mẹ mua cho một đôi giày nên đã xin:
- Mẹ ơi, giày của con hỏng rồi, mẹ mua cho con đôi khác nhé.
Mẹ trả lời rất nhanh như một phản xạ tự nhiện.
- Ừ, để vài hôm nữa mẹ mua.
Tôi vùng vằng:
- Mẹ lúc nào cũng để mấy hôm nữa, mấy hôm nữa sao mẹ không bảo để sang năm mẹ mua luôn đi. Tôi vừa nói dứt câu, biết mình đã lỡ lời nhưng lời nói thốt ra như như tên rời khỏi cung, đạn bay khỏi nòng, làm sao mà thu hồi được. Tôi thấy nét buồn đượm trên gương mặt. Đôi mắt chớp chớp để ngăn dòng nước mắt, làn da tái nhợt, mẹ lầm lũi đi vào nhà. Tôi chôn chân ở sân và cảm nhận nỗi buồn, sự bất lực của mẹ trước câu nói của mình. Nhưng điều sợ hơn là những lần trước khi tôi mắc sai lầm, mẹ hoặc nạt, hoặc đánh đòn, nhẹ cũng là một bài ca thế này thế kia … Vậy mà lần này cái im lặng làm tôi bất an lo lắng.
Những ngày sau đó, mẹ vẫn làm mọi việc, chăm sóc anh em tôi. Mẹ vẫn trò chuyện hỏi han chỉ là ít cười, ít nói, nét mặt đượm buồn như đang ẩn chứa một nỗi niềm sâu kín. Thấy vậy, tôi ước thà mẹ cứ đánh cứ mắng rồi xong như những lần trước còn hơn. Như này, lỗi càng có lỗi hơn. Tôi luôn suy nghĩ về những lời đã thốt ra, cố quan tâm trò chuyện nhiều hơn nhưng tất cả đều là gượng ép không thể thoải mái vô tư bày tỏ tình cảm như trước. Không lời trách cứ, khuôn mặt mẹ bình thản bao nhiêu tôi càng cảm thấy mình có lỗi bấy nhiêu. Trong tôi như có một vật đang đè nặng, bóp nghẹt trái tim, lòng bứt dứt không yên.
Cần phải được giải tỏa dòng tâm trạng này. Biết là như vậy, nhưng không thể thốt nên lời. Không khí nặng nề bao trùm cả căn nhà, lòng tôi thấp thỏm không yên. Mẹ không thay đổi đầy kiên nghị và bản lĩnh. Mấy hôm sau, tôi quyết đinh làm việc mình chưa từng làm. Mẹ đang nấu cơm, tôi từ từ ôm mẹ từ phía sau tựa đầu vào lưng mà nói: Mẹ ơi con xin lỗi mẹ. Từ lần sau con không nói hỗn với mẹ nữa. Mẹ tha lỗi cho con nghe! Mẹ quay lại ôm , vuốt mái tóc mà rằng:
- Con gái thân yêu! Mẹ đang chờ điều này từ con. Mẹ rất vui khi con tự nhận ra lỗi của mình và can đảm nói lời xin lỗi. Con của mẹ đã lớn thật rồi. Mẹ cảm ơn con về điều đó.
Tôi và mẹ vui vẻ nấu cơm, lòng nhẹ nhàng như vừa trút được một tảng đá vậy. Gian nhà trở nên ấm áp, rộn ràng hơn.
Cảm ơn mẹ đã cho tôi điều kiện để tự trưởng thành. Sự im lặng của mẹ là dành cơ hội cho tôi tự suy nghĩ nhận ra lỗi và có bản lĩnh nhận sai của mình, có bản lĩnh cầu xin được tha thứ. Tự thấy mình cần phải chín chắn, có suy nghĩ, cân nhắc trước khi hành động dù đó chỉ là lời nói với người thân trong gia đình.Từ hôm đó, tôi có thể nhận định tôi đã thay đổi thật sự. Tôi đã lớn thật rồi và rất vui về khám phá này của bản thân. Tôi sẽ cố gắng ngày một hoàn thiện hơn, trưởng thành hơn để mẹ đỡ phải lo lắng về mình.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK