Viết một trải nghiệm Chuyến Về Thăm Quê của em ( viết dài giúp mình)
Chủ nhật vừa rồi em cùng với bố mẹ về quê thăm bà ngoại. Đó là nơi có cánh đồng lúa xanh mướt, chỉ ngửi thôi, cũng đã thấy dễ chịu vô cùng.
Sau một thời gian thi cử mệt mỏi, cuối cùng em cũng đã được xả hơi. Quê ngoại là nơi em luôn mong được về chơi. Em rất nhớ ngoại, nhớ anh chị, cô chú ở đó.
Quê ngoại em là một miền quê yên bình, tĩnh lặng, không ồn ào như thành phố Hà Nội. Suốt chặng đường đi, em luôn háo hức, mong chờ. Cũng lâu lắm rồi em mới được về thăm ngoại. Hai bên đường về nhà ngoại lúa xanh mướt, thoang thoảng mùi thơm của lúa lúc trổ đòng! Xa xa là bóng hình những chú bò, trâu đang chăm chỉ gặm cỏ. Các chú rất khoái món cỏ bởi cỏ cũng xanh và"ngon"như lúa vậy! Các bác nông dân đang ngồi nghỉ bên bờ, ai cũng nở nụ cười rất tươi dù trên trán vẫn lấm tấm những giọt mồ hôi. Gặp ai bố em cũng chào rất nhiệt tình. Mọi người dường như đều là người quê, người làng người nước nên thân thiết ghê!
Về tới nhà ngoại, em đã thấy ngoại đón sẵn ở cổng. Ngoại lo em và bố mẹ mệt nên chuẩn bị sẵn chiếc chiếu ngoài hiên để cả nhà ngồi nghỉ. Nhưng em không thấy mệt tí nào, dù đường có hơi xa một chút, em vẫn cảm thấy"sung sức"lắm! Nhìn ngoại ngày một già đi, em thương ngoại lắm! Mái tóc ngoại bạc hết rồi, chỉ còn lưa thưa vài sợi đen. Ngoại vuốt tóc em, hỏi em súc khoẻ, học tập và dặn dò em rất ân cần.
Nghỉ một lát, em vội phụ ngoại ra vườn hái hoa quả. Chà, vườn nhà ngoại nhiều quả tươi ngon ghê! Nào là na, nào là ổi, là khế,..... Rất nhiều quả cho em lựa chọn. Em phụ ngoại hái mỗi loại một ít đem về ăn. Quả do tay ngoại trồng có khác. Ngon và mát vô cùng!
Ngoại có nuôi một chú mèo rất dễ thương. Em chơi với chú mãi mà không thấy chán. Buổi tối em phụ ngoại nhặt rau nấu cơm. Bữa cơm tối hôm đó, cả nhà em quây quần bên nhau. Thấy ngoại cười hạnh phúc, lòng em cũng tràn ngập xúc động. Em thương ngoại lắm, năn nỉ ngoại lên ở cùng gia đình mà không được. Ngoại nói ngoại ở quê quen rồi, ngoại không muốn đi ở nơi khác.
Khi hết hè tôi cảm thấy nó trôi qua thật nhanh như ngọn gió vậy. Chỉ mong hè tới thật nhanh để em có thể về thăm ngoại được lâu hơn.
Hai tháng nghỉ hè đã đến, cuối cùng tôi cũng được trở lại quê hương yêu dấu, cứ nghĩ đến dịp được trở lại quê ngoại, lòng tôi lại vô cùng xao xuyến. Chắc chắn rằng chuyến đi về thăm quê này tôi sẽ có nhiều kỉ niệm đẹp và cảm thấy yêu quê hương mình nhiều hơn.
Mọi thứ ở thành phố dần làm cuộc sống tôi thêm nhàm chán: mọi người ở đó dường như lúc nào cũng bận rộn vào công việc, không quan tâm nhiều đến con cái… Chính vì vậy mà tôi luôn mong muốn được trở về quê ngoại của mình. Cuối cùng tôi cũng được đặt chân trên đất mẹ thân thương. Quê ngoại tôi vẫn mang một vẻ đẹp đặc biệt nhưng lúc này có phần hơi khác đó là đoạn đường đất ngày nào tôi cùng lũ bạn rủ nhau nghịch bẩn giờ đã đang được thi công sửa sang lại. Quê tôi lúc này có thêm nhiều nhà cao tầng hơn chứng tỏ đời sống con người ở nơi đây đang dần được nâng cao. Tôi cảm nhận được đầu tiên là không khí trong trẻo mang hương thơm dịu nhẹ của lúa chín làm tôi sực nhớ ra là sắp đến vụ thu hoạch. Lũy tre làng là nơi vui chơi của tuổi thơ, những cây chuyền, đánh chắc, những cánh diều,… tất cả mọi thứ đều ùa về trong tâm trí tôi. Xa xa trước mắt tôi là những chú trâu đang thung thăng gặm cỏ. Mọi thứ nơi đây luôn khiến cho tâm hồn tôi cảm thấy thư thái nhất. Tôi nghĩ rằng hai tháng nghỉ hè này mày sẽ có rất nhiều ý nghĩa.
Về đến nhà, ông bà ngoại đã chuẩn bị mọi thứ để chào đón tôi. Tôi ôm chầm lấy ông bà và hình như lâu lắm rồi tôi chưa cảm nhận được sự ấm áp thân thương này. Mọi sự áp lực và mệt mỏi đối với tôi bây giờ đều như tan biến, tất cả được thay bằng sự sảng khoái, thưu thái đến lạ thường. Tôi thật sự rất nhớ ông bà ngoại và có lẽ ông bà cũng vậy. Tôi kể cho ông bà nghe những gì tôi đã làm, những gì tôi đã học tập được khi ở thành phố, tôi còn lấy ra rất nhiều bài kiểm tra đạt điểm cao để cho ông bà xem. Đối với tôi thành phố luôn là một nơi xô bồ, không được bình yên như ở quê ngoại.
Mấy đứa bạn trong xóm kéo tôi ra ngoài chơi, chúng tôi trèo lên cây hái quả ăn, lâu lắm rồi tôi mới lại được trèo cây và tận hưởng lại cảm giác tuổi thơ. Tôi kể cho chúng tôi nghe về cuộc sống của mình trên thành phố. Rồi lũ bạn rủ tôi ra ngoài đồng chơi, chúng tặng cho tôi một món quà, đó là một rổ khoai lang nướng, món này trên thành phố tôi đã ăn rất nhiều nhưng khi ở đây tôi cảm nhận được một hương vị khác mà không đâu có được, đó là tình cảm của các bạn dành cho tôi. Món quà này được thực hiện bởi các đầu bếp nhí không chuyên nghiệp cho lắm nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng ngon và đáng trân trọng. Hoàng hôn dần buông xuống, những tia nắng yếu ớt nhuộm màu đỏ hồng chiếu và mặt ao lung linh huyền ảo, chúng tôi nằm dài trên đám cỏ nước nhìn những đám mây trôi bồng bềnh, góc thì trong xanh, góc thì hồng đỏ trông thật đẹp mắt! Chim chóc hót líu lo, có đàn thì chao liệng trên bầu trời có đàn thì sải cánh bay nhanh như sợ trời sắp tối. Gió từ đâu thổi về mát rượi cả cánh đồng, lũ trẻ chúng tôi mỗi đứa một chiếc sáo diều thả trên con đê. Có lẽ đã rất lâu rồi tôi mới có được một ngày thảnh thơi và đáng nhớ đến như thế!
Buổi tối, sau khi đã ăn cơm xong, cả nhà quây quần bên nhau kể chuyện vừa ngắm nhìn sao trăng trên trời. Bà lại kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày xưa. Giọng bà trầm ấm, nghe sao mà da diết, bà kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng chiến tranh, những năm tháng hào hùng của dân tộc, bà kể những chiến tích của các vị anh hùng, những sự hi sinh mất mát để đổi lại được cuộc sống yên bình như ngày hôm nay. Cả nhà tôi tâm sự cho đến tận khuya rồi mới đi ngủ. Tôi nằm bên cạnh bà, cảm thấy thật yên bình, mùi hoa đồng nội thêm cả chút hương vị lúa chín khiến tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Ngày qua ngày, tôi cứ quay theo kế hoạch của lũ trẻ, khi thì ra đồng bắt tôm tép, khi thì ra đê chơi, lúc thì lại quậy phá người lớn… Thế rồi kì nghỉ qua đi, chúng tôi sẽ không thể chơi với nhau thỏa thích như vậy nữa, tôi sẽ lại phải lên thành phố nhưng tôi sẽ luôn coi đây là một chuyến phiêu lưu mà tôi luôn nhớ mãi.
Ngày chia tay mọi người tôi vô cùng xúc động và luyến tiếc, chỉ ước rằng mọi thứ trôi thật chậm để tôi lại có thể để được sống trong những giây phút hạnh phúc. Tôi tạm biệt mọi người để trở lại với cuộc sống nơi thành phố nhưng những kỉ niệm về chuyến thăm quê ngoại lần này tôi sẽ không bao giờ quên.
“Xin hãy một lần đi về nơi ấy, để thấy quê mình vẫn đẹp vẫn thân thương, để làm chút gì cho mảnh đất quê hương...”, lời bài hát ấy luôn vang trong lòng tôi mỗi khi tôi nhắc về quê hương của mình. Quê ngoại tôi thật đẹp, ở đó có những người dân chất phác mộc mạc, họ thực sự gần gũi thân thiết, khó khăn hoạn nạn luôn giúp đỡ lẫn nhau … Tất cả mọi thứ ở quê hương tôi trên thành phố chẳng bao giờ có được, tôi sẽ luôn ghi nhớ mãi trong lòng những hồi ức đẹp ấy
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK