Đề: Tưởng tượng 20 năm sau,vào một ngày hè,em về thăm lại trường cũ.Hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới ngày nào em còn bỡ ngỡ bước vào cánh cổng trường trung học cơ sở, vậy mà chỉ vài tháng nữa thôi em sẽ phải rời khỏi nơi đây. Ngồi ngẩn ngơ trong lớp học, em dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Trong giấc ngủ ấy, em mơ thấy mình đã trưởng thành, trở về thăm lại trường cũ sau 20 năm xa cách.
Lần này, em đã tự mình chạy xe máy để về thăm trường rồi. Những quán bán đồ ăn vặt vẫn mở ở đó, chỉ là hàng hóa nhiều hơn và đa dạng hơn. Cổng trường và tường rào thì đã có phần cũ kĩ hơn do thời gian lâu dài. Hàng phượng vĩ dọc cổng và tường rào đã cao hơn hẳn, phần sơn trắng dưới gốc cũng được quét kĩ càng theo mỗi năm. Tán lá thì vẫn xanh như thế, hoa cũng vẫn nở rực rỡ dưới ánh nắng mùa hạ. Bước qua cánh cổng sắt xanh quen thuộc, em bước vào bên trong sân trường. Xung quanh toàn là những gương mặt lạ lẫm của các em học sinh và thầy cô giáo mới. Ai cũng phơi phới sức sống, niềm vui của những ngày học cuối cùng trước lúc nghỉ hè. Một bên cổng, bác bảo vệ tiến lại gần và hỏi thăm em vào trường để làm gì. Biết em là học sinh cũ về thăm trường, bác liền dẫn em vào dãy lớp học và giới thiệu về trường. Thì ra, dãy nhà hai tầng cũ ngày xưa ở góc ngoài cùng, đã được xây lại thành dãy nhà mới, với các phòng thực hành, thư viện và căn-tin. Nhà xe phía sau cũng được xây rộng hơn, có mái che và nền xi măng, chứ không còn là nền đất như hồi em đi học nữa. Đặc biệt, trường còn mở rộng ra phía sau, nơi vốn là bãi cỏ lau giờ đã làm sân bóng đá, đường chạy bộ cho học sinh rèn luyện, học thể dục và tổ chức hội thao. Các tòa nhà cũ giờ đều đã được sửa sang lại và xây lên cao hơn. Nhìn ngắm những lớp học khang trang với bàn ghế, máy móc hiện đại mà lòng em xao xuyến khó tả. Phần là vui sướng vì trường ngày càng phát triển, phần là buồn bã vì cảnh vật đã không còn như lúc mình đi học. Chợt phía trước, em nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. “Cô Hà” - em buột miệng gọi tên cô. Cô giáo ấy quay lại, tuy giờ cô đã lớn tuổi rồi, nhưng ánh mắt dịu dàng ấy, nụ cười trìu mến ấy, sao em có thể quên được. Đó chính là cô giáo chủ nhiệm suốt 4 năm cấp 2 của em. Nhìn cô, em xúc động đến bật khóc. Cô tiến lại gần, âu yếm vuốt tóc em, dẫn em vào lớp học cũ ngày xưa, chỉ cho em xem những thay đổi của trường. Cô còn dẫn em vào văn phòng giáo viên, lấy ra từ trong tủ một tập giấy kiểm tra cũ. Đó là những bài tập làm văn cuối cùng em và các bạn nộp cho cô trước lúc tốt nghiệp. Chao ôi, thì ra cô vẫn còn giữ chúng. Em rưng rưng xúc động, không nói nên lời, chỉ biết nắm lấy tay cô thật chặt.
Bỗng, em nghe thấy tiếng gọi xì xào quanh mình. Choàng mở mắt ra, trước mắt em là cô Hà vẫn còn trẻ với mái tóc nâu. Xung quanh là các bạn học quen thuộc, trước mắt là cuốn sách giáo khoa đang mở dở. Thì ra, đã đến giờ vào học rồi. Ngại ngùng lau nước mắt, em cùng các bạn bắt đầu tiết học mới. Vừa đọc sách, em vừa tự nhủ thầm rằng, chắc chắn sau này, em sẽ thường xuyên trở về thăm trường.
Chúc bạn học tốt
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK