Ai trong mỗi chúng ta cũng đều từng trải qua những phút giây buồn tủi. Sự buồn tủi ấy có thể xuất phát từ lý do khách quan, nhưng cũng có thể xuất phát từ chính sự chủ quan của bản thân chúng ta. Và tôi cũng vậy, tôi từng có một trải nghiệm buồn hồi học lớp 6, khi mà tôi đã quá chủ quan, không học bài để rồi nhận lấy điểm kém trong bài kiểm tra môn Toán của mình.
Ngay từ ngày còn học tiểu học, tôi đã là một học sinh chăm ngoan, học giỏi, đạt nhiều thành tích tốt, được thầy cô yêu quý, được bạn bè ngưỡng mộ. Khi lên cấp trung học cơ sở, tôi vẫn tiếp tục cố gắng học tập thật chăm chỉ, nhờ đó mà vị trí đầu của lớp chưa bao giờ vắng bóng tên tôi. Khả năng trong quá trình học môn Toán được nhiều thầy cô công nhận, chính vì vậy mà ngay từ năm lớp 6 tôi đã được tham gia vào đội tuyển học sinh giỏi Toán của trường, của huyện và cũng đạt được thành tích cao trong các kỳ thi học sinh giỏi. Điểm bài kiểm tra môn Toán của tôi khi học ở trường luôn đạt ở mức xuất sắc. Cứ đến tiết Toán là các bạn trong lớp lại nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ, còn cô giáo thì luôn tỏ ra hài lòng. Mọi chuyện cứ mãi suôn sẻ như thế, cho đến cuối học kì 1năm lớp 6, vào một ngày đẹp trời, lớp tôi có buổi kiểm tra môn Toán.
Ngày hôm đó, tôi tung tăng đến trường. Mặc dù tôi biết hôm đó có bài kiểm tra Toán, nhưng trái ngược hẳn với sự lo lắng của các bạn khi luôn cố gắng lật giở từng trang sách, trang vở để ôn bài thì tôi lại khá ung dung. Bởi lẽ, với cái danh "học sinh đội tuyển học sinh giỏi môn Toán" hai năm liền, tôi đã lảm không biết bao nhiều bài tập khó nhằn trong đề thi học sinh giỏi, chẳng lẽ bài kiểm tra cơ bản ở lớp tôi lại không làm được hay sao? Với sự tự tin đó, tôi chẳng thèm giở vở ôn lại bài đến một lần.
Cô giáo dạy Toán bước vào lớp, trên tay cầm tập đề kiểm tra dày cộp và tiến hành phát đề cho chúng tôi làm bài. Khi cầm đề trên tay, tôi vẫn giữ thái độ tự tin bởi đây đều là những câu hỏi và dạng bài tập cơ bản mà không biết tôi đã làm qua bao nhiêu lần. Tôi làm liến thoắng, nhẹ nhàng "xử gọn" các câu hỏi, thậm chí tôi còn thừa hẳn 15 phút làm bài trong khi các bạn vẫn đang "nhăn mặt" giải bài. Cô giáo thấy vậy liền nhắc nhở tôi kiểm tra lại thật kỹ bài làm của mình trước khi nộp bài. Cậy rằng học sinh nằm trong đội tuyển học sinh giỏi Toán của trường hai năm liền, đạt rất nhiều những thành tích ấn tượng, tôi đã bỏ ngoài tai sự nhắc nhở của cô mà gục xuống bàn ngủ đợi đến khi hết giờ. Tôi thầm nghĩ: "Mấy bài này dễ ẹc, làm sao mà mình làm sai được cơ chứ, lần này của mình tiếp tục được 10 cho xem". Cứ như vậy, hết 45 phút làm bài, tôi tự tin nộp bài của mình mà không thèm kiểm tra lại lấy một lần.
Khoảng hai ngày sau, vào tiết Toán, cô giáo lại bước vào lớp với một tập giấy dày cộp. Không sai, hôm nay chính là ngày lớp tôi được trả kiểm tra toán lần trước. Cô giáo dạy Toán của tôi có thói quen trả bài từ điểm cao đến điểm thấp, tên của tôi luôn được xướng lên đầu tiên cùng với điểm 10 tròn trĩnh và sự trầm trồ của các bạn. Nhưng lần này, cái tên đầu tiên mà cô gọi không phải tên tôi. Tôi bất ngờ. Tôi đợi 3 người, 5 người, rồi 10 người vẫn chưa thấy tên tôi được nhắc đến. Thật không tin nổi, điểm của tôi mà lại không trong top 10 ư? Các bạn bắt đầu bàn tán, thắc mắc tại sao tôi lại để vụt mất vị trí đứng đầu. Sau khi một nửa các thành viên trong lớp đã được xướng tên, tên của tôi mới bắt đầu xuất hiện. Tôi bước lên nhận bài. Ai mà ngờ được, bài kiểm tra của tôi lại chỉ được có 6 điểm. Tôi tủi hổ, không biết giấu mặt vào đâu, tay tôi liên tục vê vê mép giấy để che đi số điểm của mình.
Khi tôi vẫn đang chìm đắm trong sự tủi hổ và xen lẫn thắc mắc tại sao điểm bài kiểm tra của mình lại thấp như vậy, giọng cô giáo bỗng cất lên: "Lớp chúng ta có một bạn học rất tốt Toán nhưng điểm bài kiểm tra Toán lần này lại không cao là vì đã không kiểm tra kỹ càng bài làm của mình trước khi nộp bài. Bạn ấy tính sai phép tính đầu tiên của bài toán, dẫn đến các kết quả sau đó đều bị sai theo." Đúng vậy, vì sự chủ quan của bản thân, tôi đã không kiểm tra bài trước khi nộp mặc dù hôm đó đã được cô nhắc nhở. Để rồi hôm nay, tôi nhận về điểm 6 đỏ chót nằm chềnh ễnh trên bài kiểm tra. Điều này cũng khiến tôi mất đi vị trí đứng đầu lớp ở kỳ học đó.
Đến cuối năm học, mặc dù tôi vẫn đạt danh hiệu học sinh giỏi, vẫn giành lại được vị trí đứng đầu và được khen trước lớp, nhưng mỗi khi nhớ lại bài kiểm tra hôm đó, sự ân hận vì bản thân chủ quan lại ùa về. Chuyện xảy ra đã lâu nhưng tôi vẫn luôn ghi nhớ, rút kinh nghiệm tự kiểm điểm bản thân để không bao giờ mắc sai lầm như vậy nữa.
cho mik xin vote5,ctrlhn,c.ơn nha
chúc bn học tốt
Đáp án:
Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn.
Khi đó, tôi đang là học sinh lớp một. Buổi chiều thứ bảy, tôi có tiết học thêm ở trường. Bố đã đến đón tôi từ rất sớm. Trên đường về, bố nói rằng sẽ vào siêu thị để mua một vài món đồ cho mẹ. Tôi cảm thấy háo hức vô cùng. Trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon. Tôi sẽ thuyết phục bố mua cho tôi một vài món.
Bố gửi xe ở bên ngoài, rồi dắt tôi vào bên trong. Siêu thị lúc này khá đông người. Bố phải đẩy xe để đồ nên không thể dắt tay tôi. Chính vì vậy, bố yêu cầu tôi phải chú ý theo sát. Tôi gật đầu đồng ý, còn hứa sẽ luôn theo sát bố. Khi đi đến quầy bánh kẹo, tôi đã nói với bố mua cho tôi loại bánh và loại kẹo mà tôi thích. Bố đã vui vẻ đồng ý, bỏ chúng vào xe để đồ.
Rồi hai bố con đi qua một quầy đồ chơi. Rất nhiều bạn nhỏ đang đòi bố mẹ mua cho mình món đồ chơi yêu thích. Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy một con búp bê rất đẹp. Tôi mải ngắm nhìn con búp bê mà quên mất phải theo sát bố. Thế rồi, tôi đã bị lạc. Lúc này, tôi rất sợ hãi. Xung quanh rất nhiều người qua lại. Tôi liền chạy đi tìm bố. Mãi tôi vẫn không tìm thấy bố. Lúc này, tôi òa khóc nức nở. Một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe, cô đề nghị sẽ đưa tôi tới chú bảo vệ. Sau đó, chú bảo vệ đã cầm loa thông báo để bố biết. Khoảng mười phút sau, bố đã đến đón tôi. Tôi chạy tới ôm chầm lấy bố, bật khóc. Còn bố thì chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao con, bố đây rồi!”. Sau đó, bố quay sang và cảm ơn chú bảo vệ và cô nhân viên.
Trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi, dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Nó đã giúp tôi hiểu được tình yêu thương của người thân dành mình.
Giải thích các bước giải:
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK