Đáp án:
Trong cuộc đời của mỗi con người, ai cũng có những hồi ức riêng để lưu giữ trong tim, để nhớ, để trân trọng. Có thể là những kỉ niệm êm đềm đáng nhớ của tuổi thơ, thời học trò…. Riêng tôi, tôi nhớ mãi những kỉ niệm, niềm vui, hạnh phúc bên người thân. Đó là bà nội của tôi. Mỗi khi nhắc đến bà nội lòng tôi lại dâng lên những cảm giác trong sáng, trân trọng bà.
Năm nay, nội tôi đã bay mươi rồi. Cái tuổi không còn trẻ trung gì nữa nhưng bà có sự lạc quan, yêu đời, sức sống mãnh liệt đối với đời. Hồi còn trẻ, bà mạnh khỏe và làm việc rất tháo vát. Tuy đã già nhưng bà vẫn còn mạnh khỏe như hồi xưa. Bởi bà tập thể dục buổi sáng rất đều đặn. Bà nói: “Phải tập thể dục và ăn uống điều độ mới có sức khỏe tốt”. Dáng bà đi nhanh nhẹn, làm việc gì cũng tháo vát.
Bà rất thương tôi, bà thường dạy cho tôi nhiều điều hay lẽ phải, học làm sao để trở thành một công dân tốt cống hiến cho xã hội. Tôi thương bà bởi lòng nhân hậu hay giúp đỡ người khác. Hang xóm ai cũng quý mến bà, vì bà luôn quan tâm giúp đỡ họ. Mỗi khi ai cần gì giúp, bà luôn sẵn sàng, mở rộng con tim để giúp. Các anh hàng xóm khoảng mười bảy, mười tám tuổi thường làm những việc sai trái vì bỏ học, thất nghiệp nên bà cũng hỏi han và khuyên nhủ các anh đó hiểu về pháp luật, phải có công việc làm ăn. Tôi rất tự hào về bà. Bà nói: “Hàng xóm “tối lửa tắt đèn có nhau” mà!, con phải quan tâm giúp đỡ bạn bè và những người xung quanh”. Tôi vâng lời và học tập theo bà. Mỗi tôi bà thường kể tôi nghe những câu chuyện cổ tích, cuộc sống của mọi người của ngày xưa rất khổ, những điều cần biết trong xã hội…
Mỗi khi tôi làm điều gì sai thì bà không la mắng mà ân cần dạy bảo, khuyên nhủ tôi. Hạnh phúc khi tôi nhận những điểm mười ở trên lớp, hạnh phúc hơn nữa là khi bà biết tôi đạt danh hiệu học sinh giỏi trong năm học lớp Bảy vửa rồi. Mặc dù bà đã lớn tuổi rồi nhưng bà còn trồng rau và nuôi một đàn lợn. Tôi thường giúp bà tưới rau, bón phân hay cho lợn ăn,… Mẹ của tôi nói rằng: “Bà đã lớn tuổi rồi, không nên nuôi lợn làm gì cho cực để cho chúng con lo là đủ rồi”. Mà bà không chịu nghe. Bà nói: “ Bà không muốn ăn không ngồi rồi”. Bà nói là làm, không ai có thể cản được. Bà nói rồi đi ra vườn tưới rau, cho lợn ăn. Mỗi khi tôi đau, bà lo lắng vô cùng, phải chăm sóc tôi từng chén cháo , từng viên thuốc. Khi tôi khỏe bệnh thì bà rất vui mừng. Niềm vui của tươi cười trên môi nhưng lại có vai giọt nước mắt thấm trên mắt.
Không phải ngày nào bà cũng vui, cũng làm việc đều đặn la không bệnh, không mệt mỏi. Mà cứ mỏi đêm, bà thường thức giấc, đối diện với bức tường phẳng trong căn phòng trống. Dường như bà đang rất buồn vì ông đã mất. Và em nhận thấy được sự già yếu trên khuôn mặt có nhiều nếp nhăn, làn da điểm đồi mồi. Những tâm sự, nỗi buồn này dù bà không nói ra nhưng tôi cũng thầm hiểu trong sự cô đơn của bà.
Một kỉ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên bà. Hồi ấy, tôi là học sinh lớp Một. Vì trường gần nên tôi phải đi bộ đến trường. Sau tan học, trời mưa to. Bà phải làm xong hết mọi việc rồi bà đón tôi. Vì bà sợ tôi bị cảm nên phải đem áo mưa đến tận trường cho tôi. Tôi thương bà lắm. Tôi dúi đầu vào lòng bà khóc, hơi ấm của bà làm vơi đi nỗi sợ hãi của tôi.
Tôi sẽ nhớ mãi những lời dạy của bà và những kỉ niệm đẹp bên bà. Nó sẽ sống mãi trong lòng tôi, giục tôi bước đi nhanh hơn trên con đường thành công của cuộc đời. “Con hứa sẽ học thật tốt, cố gắng làm con ngoan trò giỏi để không phụ lòng mong mỏi của bà. Bà mãi mãi là người con quý trọng nhất.”
Giải thích các bước giải:
Câu thơ:
“Nếu là bạn suốt đời là bạn
Đừng như sông lúc cạn lúc đầy.
Đừng như con bướm đậu rồi lại bay.”
Những câu thơ trên rất đúng trong tình bạn là đặc biệt đúng trong tình bạn của tôi với Lan - người bạn mới quen trong những ngày đầu của ngôi trường THCS còn đầy bỡ ngỡ.
Những ngày cấp 1 học thật nhàn nhã biết bao. Một ngày chỉ cần làm vài phép toán, viết một đoạn văn… Viết tổng từ 2-3 trang giấy là cùng. Nhưng lên cấp 2, thật là khủng khiếp. Mọi thứ đều mới tinh nhiều môn học, phải học online, thầy cô mỗi ngày 3-4 gương mặt lạ hoắc. Học đến mấy tuần mà cứ như mỗi tiết lại có một giáo viên mới đến vậy. Không sao quen được một thầy cô. Cô giảng rất nhanh, chữ lại nhiều, khổ nhất là thầy cô nào cũng gửi đến thông điệp:
- Các em phải viết bài cẩn thận, khi nào đến trường thầy/cô kiểm tra. Nếu không hoặc chép thiếu bài sẽ bị chép phạt, không cho kiểm tra, không cho thi…
Áp lực kinh khủng. Lúc nào cũng thấy lo lắng, cơm ăn không thấy ngon, không phải đến trường cũng chẳng thể vui, chỉ lo việc chép bài, làm bài… Nhiều lúc hoang mang, chán nản muốn bỏ cuộc. Muốn xin mẹ đầu hàng cái sự học vô điều kiện.
Đúng lúc tưởng như cái sự học của tôi đã không có lối thoát, tôi phải chấm dứt từ đây mặc dù không muốn thì hàng xóm nhà tôi xuất hiện một gia đình mới. Tối hôm đó, gia đình bác sang chào, làm quen. Một gia đình bốn người thân thiện và cởi mở. Tôi khá thiện cảm với họ. Trong lời giới thiệu, tôi vô cùng thích thú khi biết Lan bằng tuổi tôi. Tuyệt vời hơn nữa khi Lan học cùng lớp với tôi. Ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã nhận ra hai chúng tôi có những điểm tương phản. Tôi khá nhút nhát, thụ động, Lan nhanh nhẹn, hoạt bát, chủ động. Mặt tôi ủ rũ, buồn rầu, Lan hớn hở, nụ cười luôn nở trên môi. Nhìn bạn tôi thấy bạn thật hạnh phúc và tràn đầy sức sống chứ không lẻo khẻo như tôi. May mắn thay, Lan -một món quà, một chiếc phao cứu vãn cái sự học sắp chìm nghỉm của tôi.
Vì nhà Lan không khá giả lắm nên chưa có điện thoại riêng. Biết tôi và Lan học chung lớp nên gia đình chủ động đến làm quen và có nhã ý xin cho Lan học cùng tôi. Lúc đầu thấy hơi kì kì vì tôi chưa quen với việc phải chia sẻ với bạn như vậy. Nhưng chỉ sau 2 hôm, Lan đã thuyết phục tôi hoàn toàn. Bạn đã gần như thích nghi được với cách học ở cấp 2 này. Ghi bài thuần thục, trả lời cô nhịp nhàng trôi chảy. Tôi ngồi cạnh, nhìn bạn như đang chiêm ngưỡng một vì sao tinh tú trên bầu trời. Thật đáng ngưỡng mộ. Thấy tôi cứ loay hoay, lúng túng như gà mắc tóc trong việc ghi chép bài vở, tìm thông tin, ngữ liệu để trả lời câu hỏi của thầy cô. Người bạn ấy hình như cũng hiểu được cái tình cảnh của tôi mà từng bước hướng dẫn, bạn ghi như này, đọc sách khi nào, chuẩn bị bài như nào, làm bài tập như nào… Tôi vỡ ra dần dần, khai sáng dần dần. Cái sự học bắt đầu có chút hi vọng. Con bé u tối hôm nào, nay bắt đầu dám khoe với mẹ về điểm số, về việc được thầy cô khen. Hớn hở mong đợi tiết học hơn… Mỗi tiết học đều trôi qua rất nhanh mà mang lại cho tôi những kiến thức bổ ích. Tiếp đến là những ngày tháng học trực tiếp ở trường. Ngoài là đôi bạn cùng tiến trong học tập ra, tôi và Lan đã bắt đầu có thời gian cùng chơi các trò chơi mới, đã tập tọe cùng viết lên ước mơ, dự định của mình.
Hai đứa đã trở thành đôi bạn thân như thế. Một tình bạn vô cùng đẹp, đáng được trân trọng và nâng niu phải không các bạn? Tôi mong, mỗi chúng ta ít nhất có cho mình một người bạn, một tình bạn đẹp, một tri kỉ đẹp cùng nhau lớn lên, cùng nhau trải nghiệm những điều thú vị trong cuộc sống này. Dù tình bạn của chúng tôi mới được gần một năm nhưng tôi tin nó sẽ kéo dài suốt bốn năm THCS và dài hơn thế nữa. Cảm ơn Lan nhiều lắm. Cảm ơn những trải nghiệm đầu tiên của những năm học THCS. Đó có thể là một trải nghiệm mãi không bao giờ quên.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK