Dân tộc Việt Nam có truyền thống “Lá lành đùm lá rách” lá rách ít đùm lá rách nhiều. “Thương người như thể thương thân” đó là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc mà mỗi người dân đều nâng lên thành lẽ sống cho mình. Em cũng không ngoại lệ, cũng đã ít nhất một lần tham gia hoạt động từ thiện. Một nghĩa cử cao đẹp khiến em nhớ mãi. Đó là lần trao tiền từ thiện tại một ngã tư đường.
Em còn nhớ, cách đây khoảng một năm, trong một lần cùng mẹ đến trung tâm Ngoại ngữ để học tiếng Anh. Tại ngã tư đèn đỏ giữa lòng thành phố, một sân khấu được dựng tạm một cách giản đơn, khiêm nhường trên vỉa hè. Khán giả loáng thoáng có một vài người đứng quanh. Phần lớn có lẽ là dòng người đang hối hả tham gia giao thông và có đôi phút dừng lại vì đèn đỏ. Gần như tất cả mọi người đều hướng về phía sân khấu. Lời bài hát “Tình mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào. Tình mẹ tha thiết như vầng trăng hiền ngọt ngào…” được cất lên một cách da diết đầy sâu lắng, trầm mặc và tha thiết. Lũ trẻ chúng em gọi đó là hát như nuốt đĩa. Đang lan tỏa, thấm vào tâm hồn em và có lẽ bao người đang ở đây đều cảm nhận được điều đó. Mẹ đưa 50K và nói:
-Con ra để vào hòm từ thiện đằng kia.
Theo tay mẹ, tiến đến một chiếc hộp hình chữ nhật nhỏ nhỏ, xinh xinh, làm theo lời mẹ dặn. Đáp lại là lời cảm ơn chân thành từ chị bị khuyết đôi chân ngồi trên xe lăn cạnh đó. Em và mọi người vừa trở về ngồi lên yên xe cũng là lúc đèn đỏ chuyển sang màu xanh. Dòng người lại hối hả tiến về phía trước và tiếp tục hành trình của mình. Em cũng vậy. Nhưng không như mọi khi, hôm nay hình ảnh những người vừa gặp luôn hiện hữu trong tâm trí. Họ thật sự đáng thương, đáng để được chúng ta thương. Nhìn bề ngoài, không một ai được trọn vẹn như chúng ta. Nhưng sức sống, nghị lực vươn lên, khát khao được lao động, được cống hiến theo cách riêng của mình thật mạnh mẽ. Họ có chất giọng, âm hưởng thật đặc biệt. Lời bài hát vừa như lời cảm ơn vừa như da diết, đượm một chút buồn. Chị ngồi cạnh hòm từ thiện, giọng nói thật truyền cảm, chất chứa lòng biết ơn chân thành, sâu sắc. Em không phải là người duy nhất chia sẻ một phần tình yêu, sự đồng cảm, sẻ chia với họ mà có rất nhiều bác, cô chú và mấy bạn nhỏ cùng một chút vật chất nho nhỏ tiến về phía họ. Với những đồng tiền mệnh giá không lớn lắm được trao lại từ người qua đường, từ em nhưng có ý nghĩa vô cùng to lớn. Đó là tấm lòng, sự đồng cảm, sẻ chia của mọi người dành cho các anh, chị, cô chú. Đó cũng là sự ghi nhận tài năng, sức lao động với người kém may mắn. Họ đã vượt qua nghịch cảnh, hòa mình và khẳng định giá trị bản thân theo cách riêng của mình. Em cũng cảm thấy lòng mình vui vui khó tả, hành động nhỏ của mình thật hữu ích. Sẽ góp một phần nho nhỏ giúp họ trang trải cuộc sống, sẽ được mặc những manh áo ấm hơn, sẽ có những bữa ăn không quá đạm bạc, sẽ không phải chịu đau đớn vì thiếu tiền mua thuốc. Họ sẽ vui vẻ, hạnh phúc hơn khi được đón nhận sự quan tâm, tình yêu thương của mọi người. Nghĩ đến đó, thấy thật hạnh phúc và ấm áp đến lạ.
Em cũng không ngờ rằng, làm việc tốt lại có sự lan tỏa đến vậy. Những ngày sau đó, lòng em vẫn có niềm vui lâng lâng khó tả. Em ước gì mình làm được nhiều việc tốt hơn. Thấy mình thật may mắn. Bắt đầu biết để ý đến nỗi vất vả của mẹ. Bắt đầu biết cầm chổi quét nhà, tự giác phơi quần áo giúp mẹ. Biết lân la nhặt rau mỗi khi thấy mẹ vào bếp… Mẹ hình như cũng nhận ra những thay đổi đáng mừng ở đứa con yêu. Nên nhẹ nhàng, ngọt ngào và dễ tha thứ khi em vô tình mắc lỗi hơn. Cuộc sống thật hạnh phúc biết bao.
Có lẽ những điều đó được bắt nguồn từ tình yêu thương, sự đồng cảm sẻ chia. Từ mong muốn cuộc sống của mình có ích hơn, giúp đỡ được nhiều người hơn và đặc biệt thấy mình được nhận nhiều hơn. Cảm ơn lần vô tình làm từ thiện đó. Cảm ơn cuộc sống đã cho em những trải nghiệm ngọt ngào. Cảm ơn truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Dù thời nào thì cũng là “Không ai bị bỏ lại phía sau”.
Bằng tinh thần “Lá lành đùm lá rách” người dân Việt Nam nói chung, cá nhân em nói riêng đã hình thành, phát huy, truyền lại một lối sống đẹp. Hạnh phúc và bình yên.
Kết thúc năm học, em đạt được danh hiệu học sinh giỏi. Các môn học đều đạt được kết quả cao. Nghỉ hè, bố mẹ đã thưởng cho em một món quà. Đó là một chuyến du lịch. Điểm đến là bãi biển Cửa Lò ở tỉnh Nghệ An. Đây là lần đầu tiên em được đi chơi xa như vậy.
Mẹ đã mua đầy đủ những đồ dùng cần thiết cho chuyến đi. Còn mọi người trong gia đình sẽ tự chuẩn bị các đồ dùng cá nhân của mình. Mẹ đã nhắc nhở em về những món đồ cần mang theo như quần áo, giày dép Tối hôm đó, em đã sắp xếp các đồ dùng vào túi rồi sau đó đi ngủ thật sớm.
Sáng hôm sau, em đã phải dậy từ năm giờ sáng. Mọi người cùng nhau ăn sáng mất ba mươi phút. Khoảng năm rưỡi, xe đến đón gia đình của em. Trên xe còn có hai gia đình khác. Họ là bạn của bố mẹ em. Chị Thu và em chào mọi người rồi xuống phía cuối xe ngồi. Xe đi được một lúc thì trời bắt đầu sáng. Em mải mê ngắm nhìn khung cảnh xung quanh. Còn chị Thu tranh thủ ngủ bù. Em còn làm quen được với một bạn bằng tuổi. Tên của bạn là Phương Anh. Chúng em đã trò chuyện rất vui vẻ.
Xe đi mất khoảng vài tiếng đồng hồ mới đến Nghệ An. Đến khách sạn, các gia đình lên nhận phòng. Bố đã đặt một phòng lớn cho cả gia đình. Trong phòng có hai phòng ngủ với nhà vệ sinh riêng và một phòng khách rất rộng, đầy đủ tiện nghi như ở nhà. Sau khi cất dọn đồ đạc, các gia đình tập trung tại sảnh chờ rồi cùng nhau đi ăn trưa rồi trở về nghỉ ngơi.
Khoảng năm rưỡi chiều, trời đã bớt nắng hơn, mọi người rủ nhau đi tắm biển. Từ khách sạn ra biển chỉ mất khoảng mười phút. Bãi biển Cửa Lò thật đẹp. Gió biển lồng lộng. Tiếng sóng vỗ ào ạt. Bãi cát vàng trải dài. Lúc này, bãi biển có rất đông người. Em được bố thuê cho một chiếc phao khá to. Tắm biển chán, em rủ Phương Anh lên bờ xây lâu đài cát. Tối đến, mọi người vào một nhà hàng gần bờ biển, vừa thưởng thức hải sản vừa ngắm biển đêm. Những ngày sau đó, em đã được ghé thăm một số địa điểm như đảo Hòn Ngư, chùa Lô Sơn Đặc biệt, em cảm thấy ấn tượng nhất khi được đến thăm làng Sen. Ở đây, em đã được nghe các cô hướng dẫn viên kể rất nhiều câu chuyện về Bác. Trong suốt chuyến đi, em cũng được thưởng thức nhiều món đặc sản của mảnh đất Nghệ An. Mọi người cũng đã chụp nhiều tấm ảnh lưu niệm rất đẹp.
Chuyến đi chơi xa đầu tiên của em thật vui vẻ và ý nghĩa. Sau chuyến đi này, gia đình của em đã có thêm nhiều kỉ niệm đẹp đẽ. Em cũng đã làm quen thêm được với một người bạn mới. Điều này thật tuyệt vời biết bao!
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK