Trang chủ Ngữ văn Lớp 6 Kể lại một kỉ niểm đánh nhớ với người thân...

Kể lại một kỉ niểm đánh nhớ với người thân câu hỏi 6622213

Câu hỏi :

Kể lại một kỉ niểm đánh nhớ với người thân

Lời giải 1 :

Trong đạo phật có lời dăn:

     “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ,

           Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”.

Hay trong ca dao có bài:

    Công cha như núi Thái Sơn,

   Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

    Một lòng thờ mẹ kính cha

   Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

Đã nhắc nhở chúng ta về công ơn của cha mẹ. Nhưng giữa bố và mẹ, trong các bài văn, tôi thường thấy các bạn hay kể về mẹ của mình. Còn với tôi, bố cũng thật tuyệt vời, bố luôn âm thầm dành cho tôi những tình cảm tốt đẹp nhất và hôm nay, tôi muốn kể về bố của mình cùng với trải nghiệm, hai bố con đội mưa từ trường về.

 Tôi còn nhớ như in ngày đó, ngày tôi còn là một cô bé lớp bốn bé nhỏ, yếu đuối và vẫn cần đến bố mẹ đưa đón đến trường và về nhà. Thường ngày, mẹ là người đón tôi về. Nhưng hôm đó, tôi vô cùng bất ngờ vì người đón tôi là bố. Lại còn là một chiều mùa hạ, trời mưa như trút nước, gió thổi liên hồi như muôn hất tung, quật ngã mọi thứ mà chúng đi qua.

 Khi ngồi trong lớp học, nhìn trời mua trắng xóa, nước từ mái hiên đổ xuống ầm ầm, trong lòng có chút lo lắng. sắp đến giờ tan học, chắc mẹ đã đón tôi và đang dầm mưa đợi mình ở dưới cổng. Mẹ sẽ không vì mưa mà đến muộn vì sợ tôi phải chờ đợi. Nghĩ vậy, tôi thương mẹ vô cùng, mong trời mau ngớt mưa để sớm được về nhà. Đang lan man trong suy nghĩ ấy thì tiếng trống trường vang lên một hồi dài, báo hiệu buổi học đã kết thúc. Theo phản xạ, chúng tôi chạy ùa ra, tản mạn lao về phía cổng trường. Một quang cảnh khác lạ, ai nấy mũ bảo hiểm áo mưa che kín đủ các kiểu dáng, màu sắc. Tôi đưa mắt nhìn quanh nhưng không thể nào nhận ra đâu là mẹ. Đang ngơ ngác, ngó nghiêng thì có một giọng trầm ấm quen thuộc: Linh, bố đây và bàn tay vững chãi dắt tôi qua dòng người đến với chiếc xe máy quen thuộc của bố. Tôi vô cùng ngỡ ngàng về sự thay đổi bất ngờ này.

 Nhìn con đường ngập nước trước mắt như một dòng sông dài bất tận,dù mưa đã ngớt nhưng con đường về nhà hôm nay không dễ dàng như mọi hôm. Bố nhấc tôi lên xe và nói:

- Con ôm chặt lấy bố, bố con mình cùng về nhà nhé!

Tôi dạ khi bố vít ga tiến về phía trước. Ngồi sau xe bố thấy vững vàng hơn ngồi sau xe mẹ. Tôi đang cố gào to át tiếng mưa để kể cho bố nghe về các bạn trong lớp hôm nay thì đột nhiên xe khựt…khựt…kh…ư…t… rồi chết máy. Bố hí hoáy đạp, sửa mãi không nổ. Nhìn xung quanh cũng không thấy có tiệm sửa xe nào. Bố nói, - Xe bố bị chết buri rồi, giờ chỉ còn cách đẩy xe về nhà thôi.

Đoạn đường từ đây về nhà tầm 1.5km nữa mà trời vẫn đang mưa. Tôi nói:

- Bố ơi, bố cho con xuống, đẩy xe cùng bố cho nhẹ.

Bố tôi không suy nghĩ mà nhanh nhảu nói:

- Không. Công chúa nhỏ của bố, con cứ ngồi yên trên đó, bố sẽ làm “phi hành gia” “ủn” con về đến nhà.

Nghe bố nói một cách hài hước như vậy, tôi cười tan và ngoan ngoãn ngồi trên đó vì tôi biết, tôi có xuống cũng khó mà vượt qua con đường đang ngập đến gần gối bố thế kia. Chiếc xe vốn nặng lại phải chịu lực cản của nước lại có tôi ngồi trên xe. Mỗi bước chân bố đi là cõng thêm một ít nước vương ên ưng, lên quần. Mỗi lúc có một chiếc xe máy hay ô tô đi qua là bố tôi lại bị ướt thêm một chút. Tấm lưng vẫn oằn ra đưa tôi về nhà. Thỉnh thoảng bố lại phải dừng lại, rướn vai có vẻ mệt nhọc lắm. Nhìn bố lúc này, cái dáng thanh cảnh, điển trai, thư sinh hàng ngày đâu rồi, chỉ con lại tấm lưng còng, lùm xùm trong cái áo mưa, tôi thấy bố như yếu hơn và có phần mệt mỏi, tôi thương bố vô cùng. Hình như bố cũng mệt lắm rồi chắc cũng ướt hết và đang lạnh lắm. Tôi thương bố vô cùng, định một lần nữa yêu cầu cho xuống để chiếc xe nhẹ hơn một chút thì bố tắp chiếc xe vào một gò cao không có nước. Nhấc tôi xuống, bố hí húi tháo vật gì đó trong xe ra rồi hết thổi lại lau, hết lau lại thổi. Một lúc bố tôi lắp trở lại, dùng chân đạp xe. Một cái, hai cái, ba cái… bình bịch, bình bịch… may quá xe nổ rồi. Bố tôi vui mừng reo lên như thế vừa nhặt được nhặt quý vậy. Tôi ôm chặt bố trong suốt quãng đường còn lại. Chưa bao giờ tôi thấy bố ấm áp, vững chãi đến vậy.

   Vừa về đến cổng đã thấy bóng mẹ thấp thỏm, đi lại ngoài cổng, có vẻ đang rất xót ruột. Bố vui vẻ chào mẹ và thanh minh về sự cố chiếc xe khiến hai bố con về muộn mà trong lòng chẳng một chút bận tâm hay ca thán.

 Trong tâm niệm của tôi, bố là người vĩ đại, chuyên lo việc đại sự của gia đình hay tất bật trong công việc. Nhưng qua trải nghiệm nhỏ ngày hôm nay, tôi đã có thêm cái nhìn mới về bố. Bố vô cùng gần gũi, lo lắng, yêu chiều tôi không kém gì mẹ chỉ là ít nói, ít thể hiện hơn thôi. Tôi thêm yêu và kính trọng bố nhiều hơn. Tôi cũng muốn nhắn nhủ đến các bạn một điều: Bố chỉ ít thể hiện chứ thực ra yêu chúng ta rất nhiều. Chỉ là không biểu hiện giống như tình yêu của mẹ nên hãy yêu thương, chủ động quan tâm gần gũi bố nhiều hơn nhé.

Lời giải 2 :

   Tuổi thơ ai cũng sẽ có những kỉ niệm buồn vui chẳng thể nào quên. Cho tới bây giờ, tôi vẫn giữ gìn chiếc máy ảnh mini màu hồng của mình bởi nó lưu giữ một kỉ niệm khó phai của giữa anh em tôi.

   Ba năm trước, khi em tôi mới lên ba. Em đi đứng cứng cáp và nói năng cũng rò ràng hết rồi nên tôi rất thích chơi với em. Bố tôi mua cho tôi một chiếc máy ảnh đồ chơi, nó to bằng bàn tay với những nét lượn sóng xinh xắn. Chị em tôi thay nhau chụp. Tôi bảo em đứng tạo dáng để tôi tập làm nhiếp ảnh. Nhưng em cứ ngả nghiêng, hết cười rồi nói. Không đúng ý tôi nên tôi quát lớn. Đôi mắt em đỏ hoe chớp chớp, đôi môi cong cớn giận dỗi. Tôi vẫn quát lớn để em tạo dáng theo ý mình. Em vẫn đứng yên đó, mếu máo nhưng không phát ra tiếng. Bực quá, tôi ném thẳng chiếc máy ảnh vào người em.

   - A…! – Em chỉ kịp cất tiếng đó rồi ôm mặt khóc hu hu.

   Tôi sợ quá nhưng còn đang bực tức nên bỏ chạy lên giường trùm kín chăn. Mẹ nghe thấy nên chạy lên hỏi chuyện. Em tôi bắt đầu kể tội tôi. Trong chăn, tôi nghe thấy mẹ bảo bắp tay em tôi đã đỏ tấy lên vì góc chiếc máy ảnh đâm phải. Tôi lì lợm không nói lời nào. Tối đến, bố tôi cho tôi ăn một trận no đòn. Tôi càng ghét cô em gái lắm chuyện của mình. Mấy tối liền, tôi chẳng nói chuyện với em. Em tôi đem mấy mảnh lego sang hỏi tôi cách xếp, tôi đoán là em đang muốn làm lành với tôi nên hỏi chứ bình thường em không bao giờ chơi. Tôi quay mặt vào bàn giả vờ học hành chăm chỉ. Em lại đem hộp kem lên, vừa ăn vừa kể chuyện: “Anh Cún ơi, hôm nay ở lớp em, các bạn tập giới thiệu về bản thân và gia đình. Bạn Tít, bạn gần nhà mình đã kể về anh trai bạn ấy. Anh biết bạn ấy kể thế nào không?”.

   - Kể gì? – Tôi lạnh lùng hỏi.

   - Anh bạn ấy đẹp trai nhé, học giỏi nhé và khi giận dỗi thì mặt trông giống khuôn mặt của bạn ủn ỉn đang mếu. – Nàng nói với khuôn mặt xinh xắn, hồn nhiên rồi cất tiếng cười lớn.

   Tôi phì cười rồi lao vào cù em vì biết chắc em đang trêu mình. Thế là nhà tôi lại đầy ắp tiếng cười, nói, tranh luận của anh em tôi. Tôi xin lỗi em rồi hỏi tay đã đỡ đau chưa, cô công chúa nhỏ nhà tôi lại chớp mắt, bĩu môi làm nũng.

   Mấy năm qua, anh em tôi giận dỗi nhau không biết bao nhiêu lần. Giờ đây, tôi lớn rồi, chẳng giận lại em khi chính mình sai nữa. Em tôi cũng lớn hơn, cô mẫu nhí đã tạo dáng chuyên nghiệp chứ chẳng còn bị tôi quát như hồi xưa. Tôi rất yêu thương người em gái bé nhỏ của mình

 

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 6

Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK