Trang chủ Ngữ văn Lớp 6 kể lại một trải nghiệm của bản thân câu hỏi...

kể lại một trải nghiệm của bản thân câu hỏi 6622867

Câu hỏi :

kể lại một trải nghiệm của bản thân

Lời giải 1 :

Lời bài hát “Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi, có hạt bụi nào vương trên bục giảng, có hạt bụi nào vương trên tóc thầy… Em yêu phút giây này thầy cô tóc như bạc thêm, bạc thêm vì bụi phấn để cho em bài học hay…” Đã gợi trong tôi nhớ đến người thầy thân yêu của mình thầy. Thầy Phong, vừa chủ nhiệm vừa dạy vật lý lớp sáu.

Những ngày đầu bước chân vào lớp sáu, bé nhỏ, ngây ngô. Vừa phải rời ngôi trường cấp một thân yêu đến với cấp hai xa lạ. Thầy chắc cũng mới ra trường, trẻ trung đầy nhiệt huyết. Chỉ có điều, việc chủ nhiệm lớp tôi của thầy không được suôn sẻ lắm. Lũ chúng tôi nghịch ngợm, nói năng đi lại tự do lại còn một chút là “ Thầy ơi, bạn đánh em” Hay “Thầy ơi, bạn Nam chửi bậy”.

 “Thầy ơi, bạn Linh bị thầy toán phạt vì làm bài chậm”… vân vân và mây mây. Suốt ngày thưa với gửi. Thầy bỡ ngỡ nhất là khi thấy mấy bạn nữ khóc. Hình như thầy không biết dỗ dành trẻ nhỏ như các cô. Thầy cũng chả thể quát nạt học sinh đã làm bạn khóc như các thầy khác. Thầy thường hay nhìn một hồi với vẻ mặt lúng túng, đôi tay lóng ngóng như muốn làm gì đó xong lại thôi. Một lúc sau thì mới vỗ về .

Còn tôi, một học trò khá năng động. Lúc đó, tôi chưa ý thức được mình cần phải lớn, cần phải chín chắn, lễ độ hơn. Tôi mặc thầy khuyên nhủ doạ nạt, tôi chẳng sợ vì tôi biết thầy rất hiền và chả làm gì tôi đâu. Cho đến một hôm, tôi lỡ nói một câu thiếu lễ độ với thầy. Có thể nói là hỗn láo nữa. Vừa buột miệng đã chợt nhận ra sự hỗn láo của mình nhưng không khép lại được. Miệng không kịp ngậm, toàn thân cứng đơ còn thầy khuôn mặt biến sắc trở nên nhợt nhạt, toàn thân run run. Hai cánh tay gồng lên mạnh mẽ. Gân bàn tay nổi lên chằng chịt. Đôi môi mím chặt. Tôi run sợ và chờ đợi một trận mưa roi, lời trách phạt từ thầy. Tôi cam chịu và nhận ra mình đáng bị như vậy. Nếu thầy có đánh, tôi cũng không trách thầy. Tôi đã chuẩn bị như thế. nhưng thầy chỉ nói một câu như rít qua kẽ răng “E…m…” Rồi tiến về phía văn phòng để lại tôi trơ ra trước sự ngạc nhiên của chúng bạn.

Những ngày sau đó, tôi vô cùng hối hận về sự hỗn láo của mình. Luôn chờ đợi các hình phạt từ thầy. Viết bản kiểm điểm về bố mẹ kí tên rồi nộp cho thầy. Gửi lên Ban giám hiệu nhờ nhà trường giải quyết hoặc thầy đến nhà trao đổi với bố mẹ và tôi sẽ nhận một trận mưa roi từ bố…. Một ngày, hai ngày, ba ngày … qua đi, thầy không làm điều gì như tôi đoán. Thầy ngấm ngầm ghét bỏ xa lánh tôi sao? Không. Nếu thế thì thật kinh khủng. Thà thầy cứ mắng, đánh, phạt rồi tha thứ cho tôi còn hơn. Nhưng thầy vẫn không ghẻ lạnh, không xa lánh mà vẫn gần gũi, quan tâm tôi hơn. Chỉ có điều thầy trầm tính và ít nói hơn.

Thầy như vậy khiến tôi có lỗi lại càng có lỗi hơn. Tôi lóng ngóng, sợ sệt, ngại ngùng mỗi khi thầy xuất hiện. Tuy không còn nghịch, phá phách như trước nữa mà vẫn luôn canh cánh trong lòng rằng mình nợ thầy một lời xin lỗi. Nếu Như không nói được câu đó thì không thể vui được. Điều đó đã thôi thúc cái thằng tôi đến trước mặt thầy. Đó là giờ sinh hoạt, khi lớp tan, các bạn ùa ra sân, thầy cũng đứng lên rời ghế chuẩn bị tiến ra cửa, tôi chạy như bay từ chỗ ngồi lên níu tay như thể nếu không nhanh sẽ không còn cơ hội nào nữa. Miệng lý nhí em xin lỗi thầy, lần sau em không dám nữa. Thầy tươi cười khuôn mặt rạng rỡ xoa đầu tôi thầy nói:

 - Thầy đang chờ lời xin lỗi từ em.

 - Không trách phạt hay mắng mỏ vì thầy biết em đã nhận ra mình sai, em đã ăn năn hối lỗi nhưng điều thầy cần ở em là biết nhận lỗi và biết xin lỗi mỗi khi thấy mình sai. Thầy rất vui và hài lòng về em.

Chỉ ba từ “Em xin lỗi”, tôi nói ra được mà như trút được quả tạ 1000 cân. Thật nhẹ lòng và vui vẻ biết nhường nào.

Từ đó đến nay tôi là trò cưng của thầy con ngoan của bố mẹ. Sai lầm của tôi sự bao dung của thầy là bài học quý giá để tôi trưởng thành hơn. Tôi cảm ơn thầy đã cho tôi đủ thời gian nhận ra lỗi lầm của mình, đủ bản lĩnh nhận lỗi trước người khác để không bị mắc sai lầm tương tự nữa. Hôm nay và có lẽ mãi mãi về sau vẫn luôn nhớ và cảm ơn thầy - người thầy sống mãi trong lòng tôi.

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 6

Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK