Trang chủ Ngữ văn Lớp 6 Kể lại trải nghiệm làm được việc tốt của bản...

Kể lại trải nghiệm làm được việc tốt của bản thân. câu hỏi 6633934

Câu hỏi :

Kể lại trải nghiệm làm được việc tốt của bản thân.

Lời giải 1 :

Có một lần tôi đã không hoàn thành tốt nhiệm vụ trực nhật của mình, ấy vậy mà tôi không những không bị phê bình mà còn được biểu dương nữa. Chắc hẳn các bạn rất tò mò “Tại sao lại thế?” Tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện ấy ngay sau đây.

Hôm ấy, thứ năm, trời mưa dầm dề. Tôi thấy thật xui xẻo vì đúng hôm tôi phải đến sớm trực nhật. Tôi mặc áo mưa, xắn quần đến đầu gối, chân thấp chân cao bước trên con đường nhão nhoét đầy bùn đất, ổ voi ổ gà sũng nước. Chợt tôi nhìn thấy từ xa một bà cụ gầy yếu xiêu vẹo chống chiếc gậy dò dẫm từng; bước một, người như muốn đổ. Tôi vội đi lại chỗ cụ, lễ phép hỏi:

- Thưa bà, bà có việc gì mà lại đi giữa trời mưa thế này ạ?

Bà cụ nhìn tôi, móm mém cười:

- À, đứa con gái của bà ở làng bên bị ốm. Bà lo quá nên sang xem sao.

Đúng như mẹ tôi dạy, hạnh phúc luôn đến khi ta làm việc tốt Tôi ái ngại nhìn con đường phía trước. Từ đây sang làng bên dễ đến hai cây số, liệu bà cụ có thể sang tới nơi? Ngần ngại một lúc, tôi nói với bà:

- Bà ơi, đường từ đây sang làng bên xa lắm. Hay bây giờ, bà vịn vào tay cháu, cháu đưa bà sang làng bên nhé!

Bà cụ mừng rỡ:

- Bà cũng đang lo, đường trơn quá, lỡ ngã thì khổ lắm. May quá, có cháu giúp bà rồi.

Thế là hai bà cháu tôi, bà vịn cháu, cháu đỡ bà cùng “dắt” nhau đi. Trời sáng dần, một số anh chị học sinh cũng đang trên đường tới trường. Có anh chị còn vô lễ, lấn đường của bà cháu tôi. Trời mỗi lúc một mưa to, gió mỗi lúc một thổi mạnh. Thấy bà cụ co ro, răng đập vào nhau lập bập, tôi biết là bà đang lạnh. Bà lẩm bẩm: “Thời tiết thế này chỉ tội con người thôi”. Tôi vội dừng lại, cởi áo khoác của mình ra choàng lên người bà cụ. Bà tấm tắc khen:

- Cháu thật ngoan ngoãn!

Dần dần, hai bà cháu cũng tới được làng bên. Bà cảm ơn tôi mãi. Đợi bà vào làng rồi, mặc trời mưa, tôi ba chân bốn cẳng chạy tới lớp. Muộn gần nửa tiếng. May quá, bạn Hà cùng bàn đã trực nhật giúp tôi, Cô giáo phê bình:

- Hôm nay bạn Dương đã không hoàn thành nhiệm vụ trực nhật của mình lại còn đi học muộn. Cô phê bình bạn Dương trước lớp.

Tôi liền đứng dậy, xin phép cô kể lại nguyên nhân đi học muộn để cô và các bạn nghe. Cô giáo và cả lớp hiểu ra mọi chuyện cô không phê bình tôi nữa mà còn biểu dương:

- Bạn Dương tuy đi học muộn nhưng đã làm được một việc tốt, thật đáng khen. Cô sẽ đề nghị cả lớp cho bạn một tràng pháo tay động viên nào.

Tuy hơi mệt nhưng khi được cô giáo khen, tôi cảm thấy rất vui vì đã làm được một việc tốt. Quả đúng như lời mẹ tôi dạy, hạnh phúc luôn đến khi ta làm việc tốt.

 

Lời giải 2 :

Dân tộc Việt Nam có truyền thống “Lá lành đùm lá rách” lá rách ít đùm lá rách nhiều. “Thương người như thể thương thân” đó là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc mà mỗi người dân đều nâng lên thành lẽ sống cho mình. Em cũng không ngoại lệ, cũng đã ít nhất một lần tham gia hoạt động từ thiện. Một nghĩa cử cao đẹp khiến em nhớ mãi. Đó là lần trao tiền từ thiện tại một ngã tư đường.

Em còn nhớ, cách đây khoảng một năm, trong một lần cùng mẹ đến trung tâm Ngoại ngữ để học tiếng Anh. Tại ngã tư đèn đỏ giữa lòng thành phố, một sân khấu được dựng tạm một cách giản đơn, khiêm nhường trên vỉa hè. Khán giả loáng thoáng có một vài người đứng quanh. Phần lớn có lẽ là dòng người đang hối hả tham gia giao thông và có đôi phút dừng lại vì đèn đỏ. Gần như tất cả mọi người đều hướng về phía sân khấu. Lời bài hát “Tình mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào. Tình mẹ tha thiết như vầng trăng hiền ngọt ngào…” được cất lên một cách da diết đầy sâu lắng, trầm mặc và tha thiết. Lũ trẻ chúng em gọi đó là hát như nuốt đĩa. Đang lan tỏa, thấm vào tâm hồn em và có lẽ bao người đang ở đây đều cảm nhận được điều đó. Mẹ đưa 50K và nói:

-Con ra để vào hòm từ thiện đằng kia.

Theo tay mẹ, tiến đến một chiếc hộp hình chữ nhật nhỏ nhỏ, xinh xinh, làm theo lời mẹ dặn. Đáp lại là lời cảm ơn chân thành từ chị bị khuyết đôi chân ngồi trên xe lăn cạnh đó. Em và mọi người vừa trở về ngồi lên yên xe cũng là lúc đèn đỏ chuyển sang màu xanh. Dòng người lại hối hả tiến về phía trước và tiếp tục hành trình của mình. Em cũng vậy. Nhưng không như mọi khi, hôm nay hình ảnh những người vừa gặp luôn hiện hữu trong tâm trí. Họ thật sự đáng thương, đáng để được chúng ta thương. Nhìn bề ngoài, không một ai được trọn vẹn như chúng ta. Nhưng sức sống, nghị lực vươn lên, khát khao được lao động, được cống hiến theo cách riêng của mình thật mạnh mẽ. Họ có chất giọng, âm hưởng thật đặc biệt. Lời bài hát vừa như lời cảm ơn vừa như da diết, đượm một chút buồn. Chị ngồi cạnh hòm từ thiện, giọng nói thật truyền cảm, chất chứa lòng biết ơn chân thành, sâu sắc. Em không phải là người duy nhất chia sẻ một phần tình yêu, sự đồng cảm, sẻ chia với họ mà có rất nhiều bác, cô chú và mấy bạn nhỏ cùng một chút vật chất nho nhỏ tiến về phía họ. Với những đồng tiền mệnh giá không lớn lắm được trao lại từ người qua đường, từ em nhưng có ý nghĩa vô cùng to lớn. Đó là tấm lòng, sự đồng cảm, sẻ chia của mọi người dành cho các anh, chị, cô chú. Đó cũng là sự ghi nhận tài năng, sức lao động với người kém may mắn. Họ đã vượt qua nghịch cảnh, hòa mình và khẳng định giá trị bản thân theo cách riêng của mình. Em cũng cảm thấy lòng mình vui vui khó tả, hành động nhỏ của mình thật hữu ích. Sẽ góp một phần nho nhỏ giúp họ trang trải cuộc sống, sẽ được mặc những manh áo ấm hơn, sẽ có những bữa ăn không quá đạm bạc, sẽ không phải chịu đau đớn vì thiếu tiền mua thuốc. Họ sẽ vui vẻ, hạnh phúc hơn khi được đón nhận sự quan tâm, tình yêu thương của mọi người. Nghĩ đến đó, thấy thật hạnh phúc và ấm áp đến lạ.

Em cũng không ngờ rằng, làm việc tốt lại có sự lan tỏa đến vậy. Những ngày sau đó, lòng em vẫn có niềm vui lâng lâng khó tả. Em ước gì mình làm được nhiều việc tốt hơn. Thấy mình thật may mắn. Bắt đầu biết để ý đến nỗi vất vả của mẹ. Bắt đầu biết cầm chổi quét nhà, tự giác phơi quần áo giúp mẹ. Biết lân la nhặt rau mỗi khi thấy mẹ vào bếp… Mẹ hình như cũng nhận ra những thay đổi đáng mừng ở đứa con yêu. Nên nhẹ nhàng, ngọt ngào và dễ tha thứ khi em vô tình mắc lỗi hơn. Cuộc sống thật hạnh phúc biết bao.

Có lẽ những điều đó được bắt nguồn từ tình yêu thương, sự đồng cảm sẻ chia. Từ mong muốn cuộc sống của mình có ích hơn, giúp đỡ được nhiều người hơn và đặc biệt thấy mình được nhận nhiều hơn. Cảm ơn lần vô tình làm từ thiện đó. Cảm ơn cuộc sống đã cho em những trải nghiệm ngọt ngào. Cảm ơn truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Dù thời nào thì cũng là “Không ai bị bỏ lại phía sau”.

Bằng tinh thần “Lá lành đùm lá rách” người dân Việt Nam nói chung, cá nhân em nói riêng đã hình thành, phát huy, truyền lại một lối sống đẹp. Hạnh phúc và bình yên.

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 6

Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK