I. Mở bài
Tôi là một sinh viên đang theo học ngành luật tại Nga. Nơi “đất khách quê người” xa nhà, xa người thân luôn khiến tôi có cảm giác cô đơn lạc lõng. Nỗi cô đơn của tôi đạt đến đỉnh điểm khi mùa đông sang. Tôi để ý, chỉ sau một đêm mà tất cả được phủ lên màu trắng của tuyết. Quả thật tuyết đẹp và tinh khôi nhưng nó cũng mang một màu của sự cô đơn, lạnh lẽo … Ngồi bên lò sưởi nhìn ngọn lửa bập bùng mà ngược về dòng ký ức. Tôi nhớ đến bà, nhớ những ngày tháng vui vẻ cạnh người với bếp lửa nghi ngút khói. Có lẽ, đó là những ngày tháng hạnh phúc nhất. Nhớ lại mà những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má từ bao giờ không biết.
II. Thân bài
1.Tuổi thơ với nhiều gian khổ, thiếu thốn, nhọc nhằn.
Theo dòng hoài niệm, ký ức đưa tôi về với tuổi thơ. Ngày ấy gia đình tôi cũng như bao nông dân khác nối đời sống bên ruộng lúa, vườn khoai. Cái bóng của đồn Tây và cổng đình bao năm đè nặng kiếp người. Đường làng khi in thêm dấu giày của lũ Nhật thì cuộc sống ngày càng ngột ngạt bởi sưu cao, thuế nặng. Những 1945, ngôi làng nhỏ nơi tôi sinh sống, nhà nào cũng rơi vào cảnh đói thê thảm. Trong những năm tháng cơ cực ấy, để giành giật lấy sự sống ngày một thoi thóp, bố tôi phải lên phố đánh xe chở hàng thuê dạc cả người, cả ngựa. Dẫu vậy cũng chỉ đủ để rau cháo cầm hơi mà sống qua ngày. Cái đói nghèo cùng cực của năm Ất Dậu ấy như một nỗi ám ảnh trong tâm hồn non nớt của đứa trẻ bốn tuổi lúc đó. Làng quê tan hoang, xơ xác, cỏ dại lút đầu gối mọc khắp đường đi, sân nhà, ngõ xóm. Người người đổ ra đường, lê la ngoài bụi chuối, cánh đồng. Cái lạnh thấu xương, bóng đêm đen đặc xuyên qua cái Tết lúc nào chẳng hay. Cả thế gian là một màu vàng vọt, xiêu vẹo, của đói và đói. Chính mùi khói bếp lửa của bà đã mang đến cho tôi những hơi ấm, sự an lòng và xua đi cái mùi tử khí tràn ngập quanh xóm thôn nghèo. Thứ hương thơm dung dị như nhen lên tình yêu nồng hậu của bà đã sưởi ấm cho tôi trong suốt thuở thiếu thời. Để rồi sau này, trên mỗi hành trình dài và rộng mà tôi đi qua, mùi khói bếp ấy vẫn làm tôi cay cay sống mũi mỗi khi hồi tưởng lại.
2. Tuổi thơ của tôi phải sống trong chiến tranh đầy bom đạn dữ dội.
Cuộc sống tưởng bình yên trôi qua trong mắt đứa trẻ như tôi, nhưng không ngờ năm đó là năm giặc càn quét dữ dội, chúng tôi để lại ký ức kinh hoàng. Cả làng quê bị địch dựng đồn đốt, vây ráp, khủng bố, lùng sục ráo riết nhằm tàn phá, càn quét các cơ sở cách mạng. Chúng đốt làng cháy tàn cháy rụi. Mọi người trong làng phải tạm thời rời đi để tránh thương vong. Sau này lũ giặc rút đi rồi, mọi người lầm lụi trở về. Thương hai bà cháu yếu đuối, hàng xóm đỡ đần cùng tôi dựng lại túp lều tranh trên đống tro tàn. Lúc đó, tôi sợ đến nỗi mà khóc, nói với bà rằng: “cháu muốn viết thư cho bố mẹ để bố về chăm sóc, bảo vệ bà cháu mình”. Thế mà bà vẫnvững lòng, vẫn còn niềm tin vào cuộc chiến đấu của dân tộc. Bà dặn tôi đinh ninh rằng: bố ở chiến khu vẫn còn việc bố, mày có viết thư chớ kể này kể nọ, cứ bảo nhà vẫn được bình yên! Rồi sớm rồi chiều bà lại nhóm bếp lửa lên, nhóm lên tình bà thắm thiết, nhóm lên niềm tin dai dẳng của bà vào cuộc sống tương lai đất nước.
Tám năm ròng tôi vẫn cùng bà nhóm bếp, bà bao bọc, che chở , dạy tôi làm, bà chăm tôi học. Tôi lớn lên trong sự dạy dỗ bảo ban của bà. Nhớ đến mùa hè năm ấy, tu hú kêu trên những cánh đồng xa, tiếng tu hú nghe sao mà tha thiết thế. Tuổi thơ của tôi gắn liền với loại chim này. Chúng là một loại chim ăn sâu bọ, lớn hơn sáo, có lông màu đen huyền điểm những đốm trắng hay kêu vào đầu mùa hè. Tiếng tu hú kêu báo hiệu một mùa lúa chín vàng cả cánh đồng. Tiếng tu hú thân thuộc là tiếng vọng đồng quê. Những âm thanh ấy đã khơi gợi những hoài niệm tha thiết, những nỗi nhớ mong khắc khoải trong lòng. Tiếng tu hú như khơi dậy những hoài niệm, những nhớ nhung mong nhớ trong tôi...Bà hay kể cho tôi nghe những ngày ở Huế, tôi luôn hào hứng, thích thú những câu chuyện của bà, từng giọng nói ấm áp của bà chạm đến trái tim tôi, cho tôi biết thương cảm, sẻ chia với người khác hơn nữa. Nghĩ đến đây tôi liền trách nhầm những con tu hú không đến ở cùng bà để bà phải cô đơn, lạnh lẽo. Mỗi lần nghe tiếng chim tu hú kêu, lòng tôi trỗi dậy những hoài niệm tuổi thơ nhớ mong, muốn được ở gần bà, sợ phải xa bà.
4. Từ kỷ niệm tuổi thơ bên bà, nhớ về bà và hình ảnh bếp lửa.
Hình ảnh bà tôi mái tóc bạc phơ, thân hình còm cõi luôn đi đôi với bếp lửa rực hồng. Hình ảnh bà luôn gắn liền với hình ảnh bếp lửa. Bếp lửa do tay bà nhóm lên tỏa hơi ấm khắp căn nhà nhỏ và sưởi ấm lòng tôi, khơi dậy ở tôi những tâm tình thời thơ dại. Bà là người phụ nữ Việt Nam muôn thủa với vẻ đẹp tần tảo, nhẫn nại và đầy yêu thương. Bếp lửa là tình bà nồng ấm, bếp lửa là tay bà chăm chút. Bếp lửa gắn với những khó khăn gian khổ của đời bà. Ngày ngày, bà nhóm lên bếp lửa cũng là nhóm lên niềm vui, sự sống, niềm yêu thương dành cho tôi và mọi người. Bà không những là người nhóm lửa, giữ lửa, mà còn là người truyền lửa, truyền niềm tin, sự sống cho tôi. Người phụ nữ ấy là niềm tự hào to lớn của tôi bà không bao giờ than vãn, hay tỏ ra mệt mỏi, tôi biết bà đang cố gắng giữ cho tôi luôn lạc quan. Dù sớm, dù chiều, dù đã qua mấy chục năm, bà vẫn luôn thắp lên bếp lửa ấp iu ấy. Ngọn lửa được bà dành trọn tất cả niềm thương yêu của mình. Chính bếp lửa ấy là nơi có khoai sắn ngọt bùi, nồi xôi gạo sẻ chia và những tâm tình tuổi thơ. Tôi hiểu lòng bà, vì sao bà lại nhóm lửa, tôi hiểu rằng bà đang hy vọng, ngọn lửa bà thắp như là một niềm tin đất nước sẽ chiến thắng, sẽ bình yên. Bà dành cả đời mình chỉ để hy vọng niềm tin hạnh phúc của bà có thể thành hiện thực.
5. Hiện tại
Giờ đây tôi đã trưởng thành. Tôi có những niềm vui mới, tình cảm mới, bến bờ mới. Tổ quốc đã chắp cánh cho tôi bay vào bầu trời thênh thang của trí thức, khoa học nhưng tôi không thể nào quên hình ảnh bà gắn với hình ảnh bếp lửa mà bà tôi luôn ấp iu nhen lên mỗi sớm, mỗi chiều ở nơi quê nhà.
III. Kết bài
Thời gian qua đi đủ sức làm nhạt phai nhiều thứ nhưng hình ảnh bà gắn liền với bếp lửa có lẽ không bao giờ phai mờ trong ký ức của tôi. Ngọn lửa bà nhen là những kỷ niệm ấm lòng, là niềm tin thiêng liêng kỳ diệu nâng bước tôi suốt chặng đường dài của cuộc đời. “Bà ơi!Con sẽ biến tình yêu thương và kính trọng bà thành hành động thiết thực. Con hứa sẽ cố gắng học tập chăm chỉ để có nền tảng cho tương lai, để quay về xây dựng quê hương giàu đẹp và trở thành chỗ dựa vững chắc cho bà. Con nhất định sẽ làm được.”
Cho mình ctlhn nha bạn :33
-nguyenkimthienanh-
Trong mỗi chúng ta, có lẽ kỉ niệm tuổi ấu thơ bao giờ cũng là những trang kí ức sâu đậm nhất. đó có thể là kỉ niệm về làng quê thân thương, hay cũng có thể là kỉ niệm về tuổi học trò. Tuổi thơ về người bà thân thương gắn liền với bóng đen ghê rợn của nạn đói năm Ất Dậu, đó trở thành dấu ấn sâu đậm nhất trong lòng tôi và trong nỗi nhớ ấy, lòng tôi đã dấy lên một niềm xúc động khi những dòng kí ức ấy ùa về.
Tám năm! một quãng thời gian không dài cũng không ngắn nhưng đủ để nhen nhóm trong lòng tôi một ngọn lửa tình yêu cháy bỏng dành cho người bà. Bếp lửa của quê hương, của sự yêu thương gợi lên tiếng chim tú hú như giục giã nghe sao mà da diết làm sao. Trong khoảng thời gian chiến tranh, tôi sống trong sự cưu mang, dạy dỗ của bà. Bếp lửa hiện lên như tình bà ấm áp, như chỗ dựa tinh thần, như sự đùm bọc châm chút của bà. Bên bếp lửa, bà kể tôi nghe những câu chuyện còn ở Huế, bà dạy, bà bảo ban, bà chăm chút tôi từng li từng tí một.
Bà không những là người nhóm lửa, giữ lửa, mà còn là người truyền lửa, truyền niềm tin, sự sống cho tôi. Người phụ nữ ấy là niềm tự hào to lớn của tôi bà không bao giờ than vãn, hay tỏ ra mệt mỏi, tôi biết bà đang cố gắng giữ cho tôi luôn lạc quan. Ngọn lửa được bà dành trọn tất cả niềm thương yêu của mình. Chính bếp lửa ấy là nơi có khoai sắn ngọt bùi, nồi xôi gạo sẻ chia và những tâm tình tuổi thơ.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK