" có 1 nghề bụi phấn bám đầy tay
nhười ta bảo đó là nghề cao quý nhất..."
Những lúc câu ca dao này vang lên , em lại nhớ đến người dã dạy bảo giúp em nên người như ngày hôm nay. Những người thầy, những người cô đã đồng hành cùng em suốt chặng đường dài. Cô Thương, GVCN lớp em, người đã đồng hành cùng lớp suốt 2 năm trời.
Chắc hẳn,ai cũng từng trải qua những tháng ngày học tập cùng với các thầy cô giáo và mái trường thân yêu của họ.Thời gian trôi qua rất nhanh,mới vào đầu năm học,bây giờ phải xa mái trường thân yêu.Nhưng chúng ta cũng sẽ có người thầy,cô giáo thân yêu phải không nào?Bởi vì thầy cô đã dạy cho chúng ta biết chữ,biết chơi cùng các bạn và đã có những kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dạy từ những nơi tối tăm,hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được.Và em cũng vậy,cô Thiếu Hoa,cô dạy môn Anh văn mà em ấn tượng nhất.
Lần đầu gặp cô,em còn rất bỡ ngỡ,nhưng sau 1-2 tuần,cô Hoa và em rất thân thiết với nhau.Giọng nói của cô thật nhẹ nhàng và tình cảm.Em ngồi vào chỗ nào đó,ngước nhìn lên bục giảng,ngắm nhìn cô rất trìu mến.Cô có dáng người nhỏ nhắn.Cô ăn mặc rất giản dị và rất đẹp.Khuôn mặt cô tròn trịa trông rất phúc hậu,cô có nụ cười rất đáng yêu thể hiện trên khuôn mặt phúc hậu của cô nhìn rất xinh đẹp và duyên dáng.Mái tóc cô dài,có màu nâu và uốn lượn rất đẹp.Cặp mắt cô hiền dịu,như hai cánh cửa sổ của tâm hồn.Dáng đi thì khoan thai, nhẹ nhàng.Trên đường về,em không thể nào quên được cái buổi đầu tiên em gặp cô Hoa.
Khi nhắc đến cô giáo,người ta luôn mường tượng ra sự ân cần,nhẹ nhàng,dạy dỗ chỉ bảo rất tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ...Cô Hoa cũng không phải ngoại lệ.Sau buổi tập trung đầu tiên khoảng hai hay ba ngày,các lớp khối 5 bắt đầu vào học chính thức, đương nhiên vẫn có cả lớp em. Môn đầu tiên em học hôm đấy là môn Anh văn,đúng là môn cô Hoa dạy,cũng là môn em yêu thích.Điều đặc biệt hơn cả,cô là người rất cá tính và hiện đại.Cô luôn giảng dạy chúng em bằng lời giảng của cô một cách ngọt ngào và nhẹ nhàng,nhưng nhiều khi cô cũng hay nói chuyện với các học sinh và chơi cầu lông,chơi cờ vua...Cô có cách dạy rất khác biệt.Cô chỉ ghi những ý chính một cách rất ngắn gọn lên bảng và học sinh viết vào vở rất nhanh.Cô cũng vẽ hình lên bảng giúp cho học sinh dễ hiểu,dễ nhớ hơn.Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo,không sai lệch về tư tưởng,đạo đức và học sinh có thể nhớ mãi về cô.Sau giờ học môn Anh là đến giờ học của môn khác. Nhưng em vẫn không quên lời giảng ân cần của cô giáo,những câu chuyện cô kể mà quên cả giờ dạy,những kiến thức cô truyền tải đến cho từng học sinh và từng trang vở,giúp em nhớ mãi không quên.Và cũng chính nhờ cô,mà em mới trở thành một học sinh giỏi,chăm ngoan như hôm nay.Em rất yêu quý cô và kính trọng cô.
Tiếng Việt là ngôn ngữ của người Việt và là ngôn ngữ chính thức tại Việt Nam. Đây là tiếng mẹ đẻ của khoảng 85% dân cư Việt Nam cùng với hơn 4 triệu Việt kiều. Tiếng Việt còn là ngôn ngữ thứ hai của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam và là ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Cộng hòa Séc. Hãy yêu quý và bảo vệ ngôn ngữ của chúng ta, đồng thời học hỏi và sử dụng nó một cách hiệu quả!
Lớp 5 - Là năm cuối cấp tiểu học, áp lực thi cử nhiều và chúng ta sắp phải xa trường lớp, thầy cô, bạn bè thân quen. Đây là năm mà chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng hãy tin rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Hãy tự tin và luôn cố gắng hết mình!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK