Trang chủ Ngữ văn Lớp 9 1.kể về một người khiến em thay đổi bản thân...

1.kể về một người khiến em thay đổi bản thân theo chiều hướng tích cực 2. Kể về một kỉ niệm của em 3. Kể về 1 câu chuyện khiến em cảm động

Câu hỏi :

1.kể về một người khiến em thay đổi bản thân theo chiều hướng tích cực

2. Kể về một kỉ niệm của em

3. Kể về 1 câu chuyện khiến em cảm động

giúp em với ạ

Lời giải 1 :

Đáp án:

 1 ) Hoài Thương là người bạn thân nhất của em. Thương là một cô bạn tốt bụng, dễ mến. Chúng em là bạn cùng lớp của nhau. Nhờ có Thương, em đã thay đổi rất nhiều. Em vốn là một cô bé ham chơi, thường xuyên khiến mẹ phải nhắc nhở. Một lần nọ, em sang nhà Hoài Thương chơi, em đã nhìn thấy bạn đang nấu cơm, quét nhà giúp mẹ. Lúc đó, em cảm thấy rất ngạc nhiên, rồi sau đó là ngưỡng mộ. Khi em hỏi, Thương nói rằng công việc của mẹ rất bận rộn. Nên bạn muốn giúp đỡ bố mẹ. Bây giờ, em mới biết không chỉ học giỏi, Thương còn rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Nghĩ vậy, em cảm thấy xấu hổ. Bấy lâu nay, em chỉ ham chơi mà không thấy được sự vất vả của bố mẹ. Hôm đó khi về nhà, em đã đề nghị được giúp mẹ rửa bát, quét nhà. Em cảm nhận được sự ngạc nhiên trong đôi mắt của mẹ. Nhưng em tin rằng mẹ đã cảm thấy rất vui.

2 )

Trong cuộc đời, hẳn mỗi người đều đã từng mắc lỗi. Nhưng nhờ những lỗi lầm đó, mà chúng ta trở nên trưởng thành hơn.

Khi còn nhỏ, không ít lần tôi đã khiến mẹ phải lo lắng. Khi tôi bị ốm, mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Hay khi tôi mải chơi quên về nhà, mẹ đã lo lắng đi tìm. Đặc biệt, có một kỉ niệm mà tôi vẫn ấn tượng mãi. Năm học lớp sáu, tôi mải chơi nên rất lười học. Cô giáo chủ nhiệm đã phải gọi điện về cho bố mẹ để trao đổi. Những lúc ấy, mẹ đều nhẹ nhàng khuyên bảo tôi. Tôi chỉ nghe và xin lỗi mẹ, rồi cũng quên ngay sau đó.

Một hôm, sau giờ học, nhóm bạn trong lớp rủ tôi đi chơi. Do mải chơi nên đến khi nhận ra thì cũng đã khoảng chín giờ tối. Tôi cảm thấy khá sợ và nhanh chóng đạp xe trở về nhà. Đến đoạn đường tối, tôi bỗng đâm phải một chiếc xe máy. Tôi bị ngã và cảm thấy chân tay đều rất đau. Sau đó, tôi còn bị ngất đi.

Đến khi tỉnh dậy, tôi đã ở trong bệnh viện và nhìn thấy mẹ ngồi bên. Lúc đó, một cảm giác hối hận dường như bao trùm lấy tôi. Tôi rất muốn cất tiếng xin lỗi mẹ nhưng không dám. Mẹ chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng. Nhưng tôi biết trong lòng mẹ đang rất buồn. Cũng rất may mắn là do người đi xe máy kịp phanh gấp, nên tôi chỉ bị xây xát nhẹ. Chỉ sau hai, ba ngày là có thể ra viện.

Tôi được bố đưa về. Vào nhà, tôi thấy mẹ đang ở trong bếp cặm cụi nấu ăn. Tôi nhẹ nhàng đi vào, toàn những món mà tôi thích đang bày trên bàn ăn. Tôi chạy đến và ôm lấy mẹ, khẽ nói: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ quay lại, mỉm cười nhìn tôi và nói: “Không sao đâu con, chỉ cần con nhận ra lỗi lầm và chịu thay đổi là được!”. Lúc ấy, tôi chợt bật khóc. Tôi biết rằng mình đã khiến cho bố mẹ lo lắng rất nhiều. Kể từ đó trở đi, tôi cố gắng học tập chăm chỉ, thường xuyên giúp đỡ bố mẹ công việc nhà.

Một kỉ niệm đáng nhớ đã giúp tôi trưởng thành hơn. Từ đó, tôi cũng thêm hiểu bố mẹ, trân trọng gia đình của mình nhiều hơn.

3 )

Trong cuộc sống em đã được chứng kiến rất nhiều câu chuyện cảm động. Đó là những chuyện gợi lên tình thương yêu và sự đùm bọc của con người. Nhưng có lẽ chuyện làm em cảm động nhất lại đến từ một lần em được chứng kiến tình thương yêu của mẹ con bầy chim sẻ.

Ngày xưa, lúc em còn học lớp ba, em ham chơi lắm. Trò gì của lũ trẻ ở nông thôn em cùng đều biết cả nhưng trò mà em và anh Tùng (anh trai của em) thích nhất là trò bắt những đàn chim sẻ về nuôi. Nuôi để làm gì ư? Chẳng để làm gì, chỉ nuôi cho thích. Thú thực đã không ít lần mải vui em đã bỏ đói khiến những con chim sẽ chết thật là tội nghiệp.

Hôm ấy không biết thế nào mà chỉ sau mỗi buổi trưa anh Tùng đã mang về cho em hai chú chim non vừa mọc xong lông cánh. Hai chú chim non rìa mỏ còn vàng rộm, đúng đến lúc tập chuyền trông đến là thích mắt. Em bắt hai chú chim non đem thả vào lồng nhưng chúng cứ bay loạn xạ và kêu nháo nhác. Hơn một ngày chúng chẳng chịu ăn gì, cứ vỗ cánh phành phạch và tìm đường trốn chạy trong tuyệt vọng. Hình như một chú chim đã bắt đầu mệt mỏi, nằm im ở góc lồng, mắt lim dim. Dỗ chúng ăn mãi không được, em tức quá bỏ đi chơi. Buổi tối đi chơi về muộn em cũng chẳng để ý. Ăn cơm xong em leo lên giường ngủ sớm. Sáng hôm sau tỉnh dậy em thấy ngại vô cùng. Hình như hai chú chim non đang hấp hối, nhưng biết làm sao bây giờ, chỉ còn mười lăm phút nữa là vào giờ học.

Buổi học hôm ấy thật dài. Trên đường về, em tin chắc hai chú chim non đã chết. Nhưng không ở trong lồng kia hai chú chim non đang nhảy nhót, ở trong lồng em còn thấy có con cào cào bị ăn dở dang. Chưa kịp hiểu tại sao thì em lại thấy một chú sẻ già cứ chao đi chao lại trên đầu, miệng kêu ríu rít. Em chợt nghĩ ra chắc đó là chim sẻ mẹ.

Buổi chiều em cho hai chú chim ăn nhưng chúng lại không ăn và chỉ vỗ cánh bay phành phạch. Sáng bôm sau em lại đến trường và lại thấy hai chú chim non đang chờ chết. Nhưng kỳ lạ! Buổi trưa về hai con chim sẻ lại khoẻ mạnh rất giống hôm qua và ở trên kia chim sẻ mẹ vẫn kêu rối rít như giận dỗi như van lơn. Em bắt đầu hiểu chuyện. Lũ chim non quyết định không ăn bởi nếu không được tự do, chúng thà chịu chết còn hơn. Còn chim sẻ mẹ, một mặt dỗ dành an ủi các con, mặt khác cứ ríu rít kêu cầu mong em thả bầy con của nó. Khi đã hiểu ra, em quyết định mở cánh cửa lồng. Ba mẹ con đàn chim sẻ bay tung nhưng còn lộn qua lộn lại ba vòng trước khi bay mất không bao giờ trở lại.

Từ ngày ấy không bao giờ em chơi chim sẻ nữa. Không ngờ mẹ con loài vật bé nhỏ kia đã dạy cho em rất nhiều điều. Trong đó điều quan trọng nhất là sự thương yêu đùm bọc lẫn nhau và hơn nữa, khát vọng tự do luôn là khát vọng vĩnh viễn của muôn loài.

Giải thích các bước giải:

Mong bạn đánh giá 5 sao nhe hihi

 

Lời giải 2 :

Mùa thu Hà Nội về, trên những con đường nội thành lại xuất hiện những gánh hàng rong bán các loại hoa xinh đẹp. Em đã có một kỉ niệm rất đẹp tại gánh hàng rong gần nhà mình.

Chiều hôm đó, em đã mang theo chiếc máy ảnh của mình đi dọc con phố gần nhà để chụp phong cảnh mùa thu Hà Nội. Tình cờ, em gặp một bà cụ với chiếc xe đẩy chở đầy hoa tươi rất đẹp. Nhưng gánh hoa của cụ có phần hiu quạnh, chẳng mấy ai chú ý đến. Thế là, em liền tiến lại gần và xin được giúp cụ trang trí gánh hoa. Sau một hồi tỉ mỉ sắp xếp, dựng các bó hoa chồng lên nhau tạo thành cả một khối hoa rực rỡ có màu sắc như cầu vồng, chiếc xe đã xinh hơn hẳn. Em còn hỏi ý cụ và lấy các cành hoa đã bị héo, bỏ ở một bên, bện thành vòng hoa đội đầu. Cách làm này, em được chị gái dạy cho hồi đi trải nghiệm sinh hoạt hè đó. Em cứ nghĩ là chỉ học cho vui thôi, vậy mà giờ đã có lúc dùng đến. Sự xuất hiện của xe đạp hoa xinh xắn và những chiếc vòng hoa đã thu hút nhiều người ghé vào xem. Sẵn có máy ảnh trên tay, em xung phong chụp ảnh cho mọi người rồi gửi qua zalo. Thế mà các chị, các cô ghé xe hoa đông hẳn. Để tăng thêm vẻ đẹp, ho mua các bó hoa của bà cụ để chụp cùng. Nhờ vậy mà chỉ sau hai tiếng, xe hoa của cụ đã bán gần hết. Lúc này em cũng chào bà để về nhà. Vẻ mặt vui vẻ và đôi tay run run nắm lấy tay em để cảm ơn của bà khiến em vui sướng lắm. Bà tặng cho em một bó hoa cúc họa mi nhỏ. Em nâng niu đóa hoa đó lắm. Về nhà, em liền cắm hoa vào cái lỏ nhỏ, để lên bàn học, rồi nhanh chóng gửi ảnh cho các vị khác lúc chiều.

Kỉ niệm chiều mùa thu ấy, tuy mệt nhưng em thấy rất vui và hạnh phúc. Đó là niềm vui vì em đã làm được một việc tốt giúp đỡ mọi người.

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 9

Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK