Trang chủ Ngữ văn Lớp 9 Đóng vai nhân vật bé thu và kể lại chuyện...

Đóng vai nhân vật bé thu và kể lại chuyện chiếc lược ngà câu hỏi 6661599

Câu hỏi :

Đóng vai nhân vật bé thu và kể lại chuyện chiếc lược ngà

Lời giải 1 :

Mỗi lần cầm trên tay chiếc lược ngà để chải tóc tôi lại nhớ về kỉ niệm với ba, đó là kỉ niệm duy nhất về ba của cả đời tôi, chiếc lược này chính là món quà đầu tiên cũng là cuối cùng mà ba dành cho tôi.

Tôi là Thu, sống ở gần vàm kinh nhỏ đổ ra sông Cửu Long, từ lúc tôi chưa đầy một tuổi ba tôi đã đi thoát li kháng chiến ở chiến trường miền Đông. Tôi cũng nhớ mong ba lắm nhưng mỗi lần má đi thăm chỉ đi một mình, sợ nguy hiểm nên không mang tôi đi theo. Năm tôi lên 8 tuổi, lúc đang chơi nhà chòi trước sân nhà thì bỗng thấy có chiếc xuồng chở hai người đàn ông đi tới. Khi ấy ba tôi nhảy xuống, vừa chạy vừa dang tay gọi tên tôi và gọi tôi là con, tuy nhiên lúc ấy tôi trông ba khác quá, chẳng nhận ra là ai, tôi ngơ ngác và sợ hãi thét lên gọi má. Sau đó hai người họ cùng vào nhà tôi ở, mẹ bắt tôi phải gọi ba bằng "ba" nhưng tôi nhất quyết không chịu, tôi lầm lì và ngang bướng, chỉ nói trống không với ba trong suốt mấy ngày đó.

Bữa cơm hôm đó ba gắp vào bát tôi miếng trứng cá to, tôi không muốn nhận liền lấy đũa hất ra ngoài, tôi bị ba đánh nhưng tôi không khóc, sau bữa cơm tôi bỏ nhà sang bà ngoại. Tối đó tôi kể cho bà nghe, người đó không phải ba, ba tôi không có chiếc sẹo to như thế trên mặt. Hóa ra tôi đã nhầm, ba vẫn chính là ba, vết sẹo chỉ là ba bị thương khi tham gia chiến đấu. Tôi ân hận vô cùng vì đã khiến ba buồn bã suốt mấy ngày qua, sáng hôm sau tôi liền trở về nhà nhưng muộn mất rồi, đã đến lúc ba rời đi.

Nhìn mọi người vây quanh ba tôi lấy làm thèm, đến khi ba quay sang nói với tôi thì tôi không còn kìm nén được lòng mình nữa, tôi cất tiếng gọi "ba" rồi lao đến ôm chầm lấy ba, hai tay tôi ôm chặt, hai chân tôi câu chặt không muốn cho ba đi. Tôi mếu máo nói với ba trong tiếng nấc "Ba về! Ba mua cho con một cây lược nghe ba!" thế rồi chào tạm ba. Ngày cuối năm 1958, tôi và má nhận tin ba hy sinh ở chiến trường, nén nỗi đau lại tôi quyết trở thành cô giao liên giúp đỡ cán bộ, chiến sĩ chiến đấu. Thế rồi tôi gặp lại người bạn về cùng nhà với ba năm xưa, bác ấy đưa tôi chiếc lược ngà mà ba đã tận tay làm cho tôi, nhìn chiếc lược nước mắt tôi lặng lẽ tuôn rơi.

Nhìn dòng chữ ba khắc trên lược "Yêu nhớ tặng Thu con của ba" tôi yêu và thương ba nhiều lắm, lúc nào tôi cũng mang và giữ chiếc lược bên mình để cảm giác như có ba bên cạnh che chở, vỗ về.

Nhập vai bé Thu kể lại Chiếc lược ngà

Tôi là Thu, và câu chuyện của tôi bắt đầu từ thời kỳ chiến tranh chống Mỹ, một thời kỳ mà tôi chưa kịp chứng kiến trực tiếp nhưng đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến cuộc sống của gia đình tôi. Sinh ra và lớn lên trong thời điểm khó khăn đó, tôi không biết gì về cuộc chiến tranh ngoại trừ những câu chuyện mẹ kể. Tôi chỉ 1 tuổi khi ba tôi đã phải rời xa gia đình để tham gia vào chiến trường. Hình ảnh của ba chỉ tồn tại trong tấm hình mà mẹ đã đưa cho tôi. Đó là một bức tranh tĩnh lặng, nhưng nó khắc sâu trong tâm hồn tôi suốt 8 năm dài đằng đẵng mà ba ở xa.

Mẹ thường kể về cuộc chiến tranh và cuộc sống nơi chiến trường của ba. Những câu chuyện đó khiến tôi tự hào về người cha của mình và đồng thời, khao khát gặp ba nhiều hơn. Rồi, một ngày, khi tôi đã 8 tuổi, ba tôi được nghỉ phép về nhà một vài ngày. Tin tức này làm tôi vô cùng hồi hộp và mong ngóng. Tôi tự hỏi mình rằng liệu người đàn ông đó có phải là ba tôi không. Nhưng khi tôi gặp anh ấy, sự thật không giống với sự mong đợi của tôi. Anh ta có thể giống với ba tôi về ngoại hình, nhưng có một vết sẹo dài trên mặt khiến tôi bất ngờ và lo lắng.

Khi anh ta nói: "Ba đây con!", tôi bàng hoàng và không thể tin vào điều tôi thấy. Tôi quá yêu ba của mình và không muốn nhận nhầm người. Tôi cần thời gian để nhận diện cha thật của mình sau bao năm xa cách. Trong vài ngày đầu, tôi từ chối gọi anh ta là ba, và có lúc má đe dọa đánh tôi để bắt tôi gọi anh ta là ba, nhưng tôi vẫn kiên định. Tôi thậm chí từ chối mọi quan tâm và tình cảm từ anh ta. Nhớ lại, tôi còn nhớ đau đớn khi tôi vô tình hất văng một quả trứng cá và bị anh ta đánh một cái. Anh ta tức giận và tôi hiểu rằng tôi đã đẩy anh ta đến bờ vực.

Sau đó, bà ngoại tôi kể lại về những đau thương và tàn ác của chiến tranh, cũng như về vết sẹo trên gương mặt của ba. Tôi hiểu ra toàn bộ sự việc và cảm thấy hối hận vì những ngày đầu tiên không nhận ba của mình. Một ngày, khi ba tôi buồn bã nói: "Thôi, ba đi nghe con!", tôi thấy mình không thể nữa. Tôi gọi anh ta là "Ba!" trong một khoảnh khắc thiêng liêng và ôm chặt lấy anh ta. Đó là khoảnh khắc mà tình cảm cha con bùng cháy, và tôi cảm thấy hạnh phúc khi ba trở về gia đình sau bao năm xa cách.

Tôi muốn thời gian dừng lại để tận hưởng tình cha sau bao năm nhớ mong. Nhưng thời gian không bao giờ dừng lại, và ba phải quay trở lại chiến trường. Tôi hối hận vì không nhận ra ba sớm hơn, nhưng tôi biết rằng ba đã hi sinh cho mục tiêu cao cả là bảo vệ tổ quốc.

Bây giờ, tôi là một cô tiểu liên tham gia vào cuộc chiến đấu của dân tộc, mang theo chiếc lược ngà mà ba đã mua cho tôi. Tôi hứa sẽ tiếp bước ba mình, trở thành một người chiến sỹ giỏi để bảo vệ và phục vụ tổ quốc, để ba mình có thể yên nghỉ và hiện diện bên tôi từ một góc trời bình yên.

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 9

Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK