bạn xem ảnh ở đây nhé
Tết năm vừa rồi, nhà em cùng về quê ngoại để đón Tết với ông bà sau hai năm xa cách vì dịch Covid, thế là em lại được ngồi gói bánh chưng với ông bà.
Như thường lệ, tối 28 Âm lịch, bà ngoại đem gạo nếp, đỗ xanh ra rửa sạch, ngâm sẵn với nước, rồi thái thịt lợn, tẩm ướp sẵn sàng. Còn ông thì rửa sạch lá dong, lá chuối rồi lau khô nước, rải đều lên mẹt cho ráo nước. Xong xuôi, ông quay qua tỉa ống giang thành từng sợi lạt mỏng và dài, đều như là máy cắt ấy.
Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, ông bà đã dậy để gói bánh. Tầm này mọi hôm mẹ gọi mãi em chẳng dậy ngay được, thế mà nghe tiếng ông bảo gói bánh thôi nào, em tỉnh ngay. Ông trải một cái chiếu ở sân trước, chỗ có mái che, rồi bắt đầu di chuyển dụng cụ gói bánh ra. Em cũng lóc cóc xách đồ phụ ông bà, xếp gọn gàng. Thấy vậy, bà cười khen em đã lớn rồi khiến em ngại ngùng lắm. Xong xuôi, bà ngoại tranh thủ lên chợ, mua đồ để nấu cơm trưa, còn em với ông thì ngồi gói bánh. Theo sự chỉ dẫn của ông, em cắt lá, gấp nếp rồi xếp lạt để phụ ông gói nhanh hơn. Rõ là em đã lớn, mà trong mắt ông thì vẫn còn nhỏ lắm. Đến chỗ cho đậu xanh vào, ông cứ nhắc: “Cháu thích ăn bánh nhiều đỗ xanh, nên cái này ông ưu tiên, cho đỗ xanh thật nhiều, ăn cho thỏa thích nhé!”. Cái nào ông cũng bảo vậy, rồi vun cho thêm nhiều thịt lợn, khiến phần nhân đầy ú ụ. Tình thương của ông dành cho con cháu thể hiện như thế đấy. Nhìn bàn tay ông gói từng lớp lá, rồi dặn dò em ra Tết nhớ mang về nhà để ăn, bánh này ngon lắm đấy, lòng em vui sướng như cá gặp nước mát. Chao ôi, thật là thích biết bao khi đã lớn thế này rồi, mà vẫn được ông yêu thương, chiều chuộng. Đến cuối cùng, khi đã xong xuôi, ông ngoại còn gói thêm những chiếc bánh mini chỉ bằng bàn tay thôi. Nhìn chúng, em lại nhớ hồi mới lớp 1. Tết năm đó, em nằng nặc đòi ông phải gói cho cái bánh bé xíu để đi khoe với bạn bè. Đã nhiều năm trôi qua, lần nào gói bánh, ông cũng gói dư ra những chiếc bánh chưng nhỏ như thế cho em cả. Thời gian làm thay đổi nhiều thứ, nhưng chắc chắn, tình thương ông dành cho em thì mãi vẹn nguyên như thế.
Gói bánh xong, ông xếp bánh vào chiếc nồi lớn để chuẩn bị đi nấu. Còn em thì dọn dẹp sân cho sạch sẽ. Một buổi sáng gói bánh chưng trôi qua không có gì đặc biệt, mới mẻ, nhưng em vẫn vui lắm. Vì em được ngồi với ông thân yêu của mình, được tiếp nối truyền thống của gia đình suốt mấy chục năm qua. Thật đáng quý biết bao những ngườTết năm vừa rồi, nhà em cùng về quê ngoại để đón Tết với ông bà sau hai năm xa cách vì dịch Covid, thế là em lại được ngồi gói bánh chưng với ông bà.
Như thường lệ, tối 28 Âm lịch, bà ngoại đem gạo nếp, đỗ xanh ra rửa sạch, ngâm sẵn với nước, rồi thái thịt lợn, tẩm ướp sẵn sàng. Còn ông thì rửa sạch lá dong, lá chuối rồi lau khô nước, rải đều lên mẹt cho ráo nước. Xong xuôi, ông quay qua tỉa ống giang thành từng sợi lạt mỏng và dài, đều như là máy cắt ấy.
Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, ông bà đã dậy để gói bánh. Tầm này mọi hôm mẹ gọi mãi em chẳng dậy ngay được, thế mà nghe tiếng ông bảo gói bánh thôi nào, em tỉnh ngay. Ông trải một cái chiếu ở sân trước, chỗ có mái che, rồi bắt đầu di chuyển dụng cụ gói bánh ra. Em cũng lóc cóc xách đồ phụ ông bà, xếp gọn gàng. Thấy vậy, bà cười khen em đã lớn rồi khiến em ngại ngùng lắm. Xong xuôi, bà ngoại tranh thủ lên chợ, mua đồ để nấu cơm trưa, còn em với ông thì ngồi gói bánh. Theo sự chỉ dẫn của ông, em cắt lá, gấp nếp rồi xếp lạt để phụ ông gói nhanh hơn. Rõ là em đã lớn, mà trong mắt ông thì vẫn còn nhỏ lắm. Đến chỗ cho đậu xanh vào, ông cứ nhắc: “Cháu thích ăn bánh nhiều đỗ xanh, nên cái này ông ưu tiên, cho đỗ xanh thật nhiều, ăn cho thỏa thích nhé!”. Cái nào ông cũng bảo vậy, rồi vun cho thêm nhiều thịt lợn, khiến phần nhân đầy ú ụ. Tình thương của ông dành cho con cháu thể hiện như thế đấy. Nhìn bàn tay ông gói từng lớp lá, rồi dặn dò em ra Tết nhớ mang về nhà để ăn, bánh này ngon lắm đấy, lòng em vui sướng như cá gặp nước mát. Chao ôi, thật là thích biết bao khi đã lớn thế này rồi, mà vẫn được ông yêu thương, chiều chuộng. Đến cuối cùng, khi đã xong xuôi, ông ngoại còn gói thêm những chiếc bánh mini chỉ bằng bàn tay thôi. Nhìn chúng, em lại nhớ hồi mới lớp 1. Tết năm đó, em nằng nặc đòi ông phải gói cho cái bánh bé xíu để đi khoe với bạn bè. Đã nhiều năm trôi qua, lần nào gói bánh, ông cũng gói dư ra những chiếc bánh chưng nhỏ như thế cho em cả. Thời gian làm thay đổi nhiều thứ, nhưng chắc chắn, tình thương ông dành cho em thì mãi vẹn nguyên như thế.
Gói bánh xong, ông xếp bánh vào chiếc nồi lớn để chuẩn bị đi nấu. Còn em thì dọn dẹp sân cho sạch sẽ. Một buổi sáng gói bánh chưng trôi qua không có gì đặc biệt, mới mẻ, nhưng em vẫn vui lắm. Vì em được ngồi với ông thân yêu của mình, được tiếp nối truyền thống của gia đình suốt mấy chục năm qua. Thật đáng quý biết bao những khoảnh khắc tuyệt vời như Tết năm vừa rồi, nhà em cùng về quê ngoại để đón Tết với ông bà sau hai năm xa cách vì dịch Covid, thế là em lại được ngồi gói bánh chưng với ông bà.
Như thường lệ, tối 28 Âm lịch, bà ngoại đem gạo nếp, đỗ xanh ra rửa sạch, ngâm sẵn với nước, rồi thái thịt lợn, tẩm ướp sẵn sàng. Còn ông thì rửa sạch lá dong, lá chuối rồi lau khô nước, rải đều lên mẹt cho ráo nước. Xong xuôi, ông quay qua tỉa ống giang thành từng sợi lạt mỏng và dài, đều như là máy cắt ấy.
Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, ông bà đã dậy để gói bánh. Tầm này mọi hôm mẹ gọi mãi em chẳng dậy ngay được, thế mà nghe tiếng ông bảo gói bánh thôi nào, em tỉnh ngay. Ông trải một cái chiếu ở sân trước, chỗ có mái che, rồi bắt đầu di chuyển dụng cụ gói bánh ra. Em cũng lóc cóc xách đồ phụ ông bà, xếp gọn gàng. Thấy vậy, bà cười khen em đã lớn rồi khiến em ngại ngùng lắm. Xong xuôi, bà ngoại tranh thủ lên chợ, mua đồ để nấu cơm trưa, còn em với ông thì ngồi gói bánh. Theo sự chỉ dẫn của ông, em cắt lá, gấp nếp rồi xếp lạt để phụ ông gói nhanh hơn. Rõ là em đã lớn, mà trong mắt ông thì vẫn còn nhỏ lắm. Đến chỗ cho đậu xanh vào, ông cứ nhắc: “Cháu thích ăn bánh nhiều đỗ xanh, nên cái này ông ưu tiên, cho đỗ xanh thật nhiều, ăn cho thỏa thích nhé!”. Cái nào ông cũng bảo vậy, rồi vun cho thêm nhiều thịt lợn, khiến phần nhân đầy ú ụ. Tình thương của ông dành cho con cháu thể hiện như thế đấy. Nhìn bàn tay ông gói từng lớp lá, rồi dặn dò em ra Tết nhớ mang về nhà để ăn, bánh này ngon lắm đấy, lòng em vui sướng như cá gặp nước mát. Chao ôi, thật là thích biết bao khi đã lớn thế này rồi, mà vẫn được ông yêu thương, chiều chuộng. Đến cuối cùng, khi đã xong xuôi, ông ngoại còn gói thêm những chiếc bánh mini chỉ bằng bàn tay thôi. Nhìn chúng, em lại nhớ hồi mới lớp 1. Tết năm đó, em nằng nặc đòi ông phải gói cho cái bánh bé xíu để đi khoe với bạn bè. Đã nhiều năm trôi qua, lần nào gói bánh, ông cũng gói dư ra những chiếc bánh chưng nhỏ như thế cho em cả. Thời gian làm thay đổi nhiều thứ, nhưng chắc chắn, tình thương ông dành cho em thì mãi vẹn nguyên như thế.
Gói bánh xong, ông xếp bánh vào chiếc nồi lớn để chuẩn bị đi nấu. Còn em thì dọn dẹp sân cho sạch sẽ. Một buổi sáng gói bánh chưng trôi qua không có gì đặc biệt, mới mẻ, nhưng em vẫn vui lắm. Vì em được ngồi với ông thân yêu của mình, được tiếp nối truyền thống của gia đình suốt mấy chục năm qua. Thật đáng quý biết bao những khoảnh khắc tuyệt vời như thế này.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK