Trước sân, bố em đang trảy lá cho mấy cây mai tứ quý. Năm nào vào đầu tháng Chạp, bố cũng dành ra một chiều để làm công việc này.
Hôm nay, trời đúng nghĩa là cuối đông. Rét buốt và khô hanh đến khó chịu. Mây trời xám xịt, nặng nề và buồn bã. Gió rít từng cơn như muốn xé toạc lớp áo bông ấm áp của em vậy. Nhưng em và bố vẫn hớn hở ra sân để trảy lá mai. Thật ra, việc của em là dọn lá mai bố trảy xuống để cho vào rổ, còn bố mới người người trảy lá chính. Bàn tay bố to lắm, to gấp đôi bàn tay em, thế mà khi trảy lá không chỉ khéo léo mà còn nhanh nhẹn. Giữa nách lá mai già là các chồi lá mai non, nụ mai mới nhú. Để cây có thể nở hoa đẹp và có nhiều không gian cho hoa nở, thì trảy lá già đi là rất quan trọng. Và phải thật nhẹ nhàng, khéo léo để không làm gãy nụ hoa non. Ngón tay của bố to hơn cả cành mai, thế mà len lỏi vào giữa các cành nhỏ nhanh như một chú sóc, không động vào chồi non nào. Khuôn mặt bố nghiêm túc lắm, đôi môi mím lại, hai mắt chăm chú nhìn vào từng chiếc lá mai. Thỉnh thoảng gặp cành nhiều chồi và nụ hoa quá, bố chần chừ vài giây, hai mày nhíu chặt lại như đang suy tính điều gì đó. Rồi khi tìm ra cách giải quyết, bố lập tức đưa tay ra giữ cành, bẻ lá, hai mắt mở to nhìn đăm đăm không chớp mắt. Chờ hoàn thành được vị trí khó đó, mày bố giãn ra, khuôn miệng mở rộng ra, hé một nụ cười rạng rỡ. Các cành thấp, bố sẽ đứng trên mặt đất để trảy lá. Còn khi lên cao hơn, thì bố dùng thang. Em sẽ giữ chặt chân thang, để bố em có thể thỏa sức tập trung với các cành lá phía trên kia.
Mẹ em thường tự mình cắt may quần áo cho cả nhà. Đầu năm học, mẹ may cho em chiếc áo sơ mi mới. Hôm mẹ may áo cho em, em quấn quýt bên mẹ xem mẹ ráp áo.
Mẹ em còn trẻ, năm nay chỉ mới ba mươi lăm tuổi. Mẹ có làn da trắng mịn, mắt to, sống mũi thẳng. Dáng mẹ ngồi ở bàn máy may rất chuyên nghiệp vì tuy không phải là thợ may nhưng mẹ em may đồ rất đẹp. Làm việc ở nhà nên mẹ em hay mặc đồ ngắn, áo sát nách và tóc vấn cao cho mát.
Từ những hôm trước, mẹ đã cắt áo rồi đem đi vắt xổ. Những mảnh vải của thân áo được vuốt phẳng, em chờ đợi mẹ ráp thành áo. Mẹ đeo kính vào rồi mở thùng máy may, mẹ xỏ chỉ vào kim, lắp chỉ ổ thuyền xong mẹ may thử một đường trên mảnh vải vụn. Xong đâu đấy mẹ lấy thân áo ra, giữ thẳng, xem kĩ mặt trái, mặt phải của vải rồi xếp hai thân áo chồng khít lên nhau. Đưa mảnh vải vào chân vịt máy may, mẹ điều chỉnh cần lại mối rồi đạp nhè nhẹ bàn đạp, tay giữ mảnh vải, mắt mẹ theo dõi thân áo đang chạy qua chạy lại dưới chấn vịt máy may. Một tay mẹ giữ mảnh vải, một tay mẹ giữ cần lại mối chỉ của máy may. Cặp kính mẹ đeo trễ xuống sống mũi. Mẹ may ba mảnh của thân áo lại ở chỗ đường ráp vai áo. Cúi nhìn đường chỉ thẳng tắp đều đều, mẹ gật gù: “Cái máy may này may đường chỉ sắc sảo, đẹp thật đó con.” Tiếp theo, mẹ ráp hai tay áo vào thân áo. Lộn chiếc áo ra mặt phải, mẹ cho máy chạy chỉ chần tay áo và sườn áo. Mẹ đo độ rộng của áo rồi cắt lá cổ. Mẹ ủi cổ áo dính vào keo lót rồi ráp cố áo. Mẹ khéo léo nối ráp cổ áo, lộn phải một cách thành thạo rồi là phẳng cổ áo một lần nữa. Bàn tay thon dài của mẹ vuốt sát mép vải, mắt mẹ nheo nheo sau làn kính trắng. Mẹ cười thích thú, gò má mẹ hồng lên, mắt mẹ sáng long lanh: “Ngày mốt là con mặc áo mới thôi vì mẹ còn đơm khuy và giặt sạch áo.” Nói đoạn, mẹ đưa áo vào chân vịt, may túi áo, lai áo. Thế là chiếc áo đã hoàn tất.
Dù thời gian eo hẹp, mẹ vẫn thu xếp để may áo cho em. Nhìn mẹ vui sướng khi ráp xong áo, mẹ đẹp lên vì nét rạng rỡ làm sáng bừng khuôn mặt, em thấy thật vui. Em ngắm nhìn chiếc áo, lòng đầy tự hào vì mẹ em rất giỏi, làm gì cũng đẹp và gọn gàng.
Em rất thích xem mẹ làm việc. Không chỉ thích xem mẹ may áo, em còn thích giúp mẹ làm những việc vặt trong nhà. Niềm vui của mẹ khi may áo cho em lắng đọng trong tim em tình yêu dạt dào của mẹ. Đó là máu thịt nuôi em khôn lớn , là hành trang cho em bước vào đời một cách vững chắc, tự tin.
Tiếng Việt là ngôn ngữ của người Việt và là ngôn ngữ chính thức tại Việt Nam. Đây là tiếng mẹ đẻ của khoảng 85% dân cư Việt Nam cùng với hơn 4 triệu Việt kiều. Tiếng Việt còn là ngôn ngữ thứ hai của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam và là ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Cộng hòa Séc. Hãy yêu quý và bảo vệ ngôn ngữ của chúng ta, đồng thời học hỏi và sử dụng nó một cách hiệu quả!
Lớp 5 - Là năm cuối cấp tiểu học, áp lực thi cử nhiều và chúng ta sắp phải xa trường lớp, thầy cô, bạn bè thân quen. Đây là năm mà chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng hãy tin rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Hãy tự tin và luôn cố gắng hết mình!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK