Đề bài: Em hãy tả một người thân đang làm việc ví dụ đang nấu cơm, khâu vá làm vườn, đọc báo, xây nhà hay học bài
Trước sân, bố em đang trảy lá cho mấy cây mai tứ quý. Năm nào vào đầu tháng Chạp, bố cũng dành ra một chiều để làm công việc này.
Hôm nay, trời đúng nghĩa là cuối đông. Rét buốt và khô hanh đến khó chịu. Mây trời xám xịt, nặng nề và buồn bã. Gió rít từng cơn như muốn xé toạc lớp áo bông ấm áp của em vậy. Nhưng em và bố vẫn hớn hở ra sân để trảy lá mai. Thật ra, việc của em là dọn lá mai bố trảy xuống để cho vào rổ, còn bố mới người người trảy lá chính. Bàn tay bố to lắm, to gấp đôi bàn tay em, thế mà khi trảy lá không chỉ khéo léo mà còn nhanh nhẹn. Giữa nách lá mai già là các chồi lá mai non, nụ mai mới nhú. Để cây có thể nở hoa đẹp và có nhiều không gian cho hoa nở, thì trảy lá già đi là rất quan trọng. Và phải thật nhẹ nhàng, khéo léo để không làm gãy nụ hoa non. Ngón tay của bố to hơn cả cành mai, thế mà len lỏi vào giữa các cành nhỏ nhanh như một chú sóc, không động vào chồi non nào. Khuôn mặt bố nghiêm túc lắm, đôi môi mím lại, hai mắt chăm chú nhìn vào từng chiếc lá mai. Thỉnh thoảng gặp cành nhiều chồi và nụ hoa quá, bố chần chừ vài giây, hai mày nhíu chặt lại như đang suy tính điều gì đó. Rồi khi tìm ra cách giải quyết, bố lập tức đưa tay ra giữ cành, bẻ lá, hai mắt mở to nhìn đăm đăm không chớp mắt. Chờ hoàn thành được vị trí khó đó, mày bố giãn ra, khuôn miệng mở rộng ra, hé một nụ cười rạng rỡ. Các cành thấp, bố sẽ đứng trên mặt đất để trảy lá. Còn khi lên cao hơn, thì bố dùng thang. Em sẽ giữ chặt chân thang, để bố em có thể thỏa sức tập trung với các cành lá phía trên kia.
Sau hơn một giờ đồng hồ, bố trảy xong lá mai của cả ba cây mai cao lớn. Hốt mớ lá bố trảy xuống, em mới thấy bố giỏi như thế nào. Nếu trảy là mai là một môn nghệ thuật. Thì chắc chắn bố em là một nghệ sĩ tài ba.
Tả một người thân đang làm việc Ngắn gọn nhất Mẫu 2
Tối nay, sau khi học bài, chị gái của em đã giúp em thêu tên lên chiếc áo khoác đồng phục trường.
Đầu tiên, chị cẩn thận viết tên của em bằng bút chì lên phần cổ sau áo. Rồi chị mới mang ra bộ chỉ nhiều màu, hỏi em muốn thêu tên của mình bằng màu gì. Cuối cùng sau một hồi phân vân, em đã chọn màu xanh dương. Lúc này, chị mới bắt đầu xâu kim. Dưới bóng đèn, chị giơ đầu sợi chỉ ra trước cái lỗ, ngắm ngắm một chút rồi xâu qua ngay. Thắt nút chỉ xong, chị căng phần cổ áo đã viết tên vào giữa khung thêu, rồi mới bắt đầu thêu từng chút một. Chị đưa khung thêu ra dưới bóng đèn học, đầu hoi cúi, hai mắt nhìn chăm chú vào cây kim trên mặt vải. Chị kiên nhân thêu từng nét, từng nét một. Đặc biệt, chị không theu đường thẳng, mà thêu bằng các mũi móc xích, khiến tên em trông lại càng xinh hơn. Nhìn chị chăm chú thêu, em cảm giác hôm nay chị khác quá, dịu dàng và hiền từ hơn hẳn mọi ngày. Dường như, em nhìn thấy bóng dáng của mẹ trong cách mà chị hai thêu áo. Sau chừng mười lăm phút, chị hai thêu xong, đưa áo cho em xem thử. Em thích lắm, rối rít cảm ơn chị.
Lúc ấy, không chỉ em vui, mà chị cũng vui lắm. Niềm vui ấy thể hiện rõ qua ánh mắt sáng lấp lánh của chị.
Mẹ sinh hai anh em em cách nhau đến mười tuổi nên khi em học lớp năm thì anh trai em đã học năm thức ba trường Đại học Bách Khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Mỗi kì nghỉ hè, anh em đều mang nhiều tài liệu ôn thi, tự học về. Anh em là người chăm học. Gần như hình ảnh chăm chỉ học tập của anh in sâu vào tâm trí em.
Sách của anh em rất nhiều, tài liệu các môn học quyển nào quyển nấy dày cộm. Cơm nước xong, anh ngồi chơi với cả nhà một lát rồi ngồi vào bàn học bài. Anh bật đèn bàn và mở máy vi tính. Dáng anh gầy gầy nghiêng mình trên bàn phím. Những sợi tóc mai loà xoà trước trán nên anh thường lấy tay hất tóc lên. Anh em có cái nhìn tư lự nhưng cương quyết. Hình như anh lúc nào cũng bận suy nghĩ về cách giải toán. Dưới vầng trán rộng, đôi mắt của anh đưa đi đưa lại theo dõi màn hình. Ánh đèn bàn chiếu sáng sống mũi cao, bè bè của anh, soi rõ đôi môi hình trái tim xinh xinh của anh. Anh tập trung học tập, lúc thì gõ phím, lúc dùng bút ghi chép, gạch xoá, tính toán. Ánh sáng của màn hình thay đổi theo nhịp gõ phím, tay anh thoăn thoắt lướt trên bàn phím. Công nghệ phần mềm là ngành mà anh theo học, là môn học mà anh yêu thích nhất, cũng là môn anh giỏi nhất trong tất cả các môn. Những ngón tay thon dài của anh lướt trên bàn phím, tiếng lốc cốc vang lên theo nhịp gõ nghe to hơn trong không gian yên tĩnh của căn nhà. Ngồi học chăm chú trong hai giờ liền, anh đứng dậy vươn vai cho đỡ mỏi rồi đi ra hàng hiên hóng mát. Nghỉ ngơi một chút cho đỡ mỏi mắt, anh lại ngồi vào bàn. Dáng anh cần mẫn, chăm chỉ như chú ong thợ xây tổ. Anh đang xây từng viên gạch kiến thức cho mình để đủ năng lực phục vụ ngành Công nghệ thông tin mai sau.
Anh em cần cù học tập là tấm gương tốt để em noi theo. Trong bao nhiêu thăng trầm của gia đình, sự siêng năng học tập của anh chính là niềm an ủi của ba mẹ em. Anh thường tâm sự với em: “Bất cứ giá nào, anh phải đạt được ý nguyện: tốt nghiệp ra trường với bằng kĩ sư giỏi.”. Lời anh nói cùng chính là lời khuyên nhủ em học tập. Em hứa sẽ noi gương anh học tập giỏi, chuyên cần.
Tiếng Việt là ngôn ngữ của người Việt và là ngôn ngữ chính thức tại Việt Nam. Đây là tiếng mẹ đẻ của khoảng 85% dân cư Việt Nam cùng với hơn 4 triệu Việt kiều. Tiếng Việt còn là ngôn ngữ thứ hai của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam và là ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Cộng hòa Séc. Hãy yêu quý và bảo vệ ngôn ngữ của chúng ta, đồng thời học hỏi và sử dụng nó một cách hiệu quả!
Lớp 5 - Là năm cuối cấp tiểu học, áp lực thi cử nhiều và chúng ta sắp phải xa trường lớp, thầy cô, bạn bè thân quen. Đây là năm mà chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng hãy tin rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Hãy tự tin và luôn cố gắng hết mình!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK