Trang chủ Ngữ văn Lớp 6 Kể lại một việc làm khiến em rất ân hận...

Kể lại một việc làm khiến em rất ân hận câu hỏi 6675434

Câu hỏi :

Kể lại một việc làm khiến em rất ân hận

Lời giải 1 :

Tình thương yêu của ông bà, cha mẹ đối với con cháu là vô bờ bến. Đó là những người đã có thể yêu thương, tha thứ, bảo vệ tôi, giúp đỡ tôi những lúc tôi gặp khó khăn nhất. Vậy mà tôi nỡ gây ra một việc khiến bố mẹ buồn lòng. Tôi rất hối hận mặc dù câu chuyện xảy ra đã lâu rồi…

Tôi là con út trong gia đình nên rất được cưng chiều, và dĩ nhiên từ nhỏ tôi dã có ngay ý nghĩ: “Tôi sinh ra đương nhiên phải được cưng chiều, được phục vụ”. Vào một ngày nọ, tôi vừa đi học về thì gặp ngay một bà cụ ngồi trong nhà dang nói chuyện với bố mẹ tôi. Người cụ toát ra một vẻ gì đó rất nhà quê, cổ hủ, áo quần cũ kĩ, thô kệch với giỏ xách chứa toàn trái cây. Nhìn qua tôi cũng biết là mới ở quê lên và có ngay ý coi thường. Nhưng tôi giật mình, bố mẹ đã gọi tôi ra chào bà nội. Thật lòng tôi không ngờ đây lại là bà nội của tôi. Tôi 11 nhí chào bà rồi lên lầu, không ngoái nhìn lại.

Từ khi bà lên ở nhà tôi, mọi hoạt động trong nhà đều bị xáo trộn, thường là ngày nào cũng phải nghe ba mẹ “mở máy hát”: “Con phải nhường cái này cho bà, không được mở nhạc để bà ngủ, con phải…, con phải…”. Tôi chán lắm rồi, ở nhà như bị giam. Vì thế tôi ghét cay ghét đắng bà.

Một buổi chiều, trời nắng đẹp, con nhỏ bạn gọi điện cho tôi bảo: “Ê, Thi, đi ăn kem không, tao vừa biết chỗ này ngon lắm.”, sẵn lúc không có gì làm ở nhà, tôi liền đồng ý ngay. Nhưng thật đau lòng, ba mẹ không ở nhà, làm sao có tiền đi chơi, chẳng lẽ phải xin “bà già nhà quê” đó. Không, tôi kiên quyết không chịu. Ngay lúc đó, tôi nảy ra ý hay là lấy tiền của ba mẹ vậy, chắc họ không biết đâu. Cũng may, khi vào phòng, ở trước mặt tôi, trên cái bàn còn nguyên một tờ giấy năm chục ngàn mới tinh. Tôi liền lấy ngay số tiền đó đi chơi. Cuối cùng, tôi cũng có một buổi đi chơi tuyệt vời với đám bạn.

Khi về, vừa bước vào cửa, tôi đã nghe thấy tiếng mẹ hỏi: “Anh có thấy tờ năm chục để ở bàn không?”. Tôi hoảng hốt, nhưng vẫn cứ thản nhiên bước vào như không có chuyện gì xảy ra. Khi mẹ hỏi, tôi liền nói: “Con không biết mẹ mất tiền, con không lấy vì từ chiều tới giờ, con đi chơi với bạn. À hình như ở nhà còn bà nội và cô giúp việc…”. Nhưng bố mẹ tôi mắng át: “Im! Con chớ có lộn xộn!”

Bà từ trong buồng bước ra và lên tiếng: “Thôi đừng trách cứ nhau nữa, đúng là mẹ lấy đó”. Bỗng nhiên cô giúp việc lên tiếng: “Từ chiều tới giờ, bà đau lưng nằm trong buồng, con xoa bóp cho bà, chỉ thấy em Thi từ trong phòng cô cậu bước ra”. Tôi lạnh xương sống. Bô" tôi lạnh lùng quay lại hỏi: “Thi, hôm nay ba mẹ đi hết, không hề cho con tiền, lấy đâu tiền mà con đi chơi với bạn!”. Tôi giật mình ấp úng không nói nên lời. Bấy giờ mẹ tôi mới lên tiếng: “Thôi rồi, là con rồi, mẹ thất vọng về con quá, chính mình lấy mà không tự nhận, mẹ buồn vì con đã gian dối, buồn vì con đã nói hỗn với bà…”.

Đôi chân tôi run run rồi qùy xuống, mắt tôi rưng rưng, nước mắt chảy dài. Tôi không khóc cho kẻ bị phát hiện mà tôi khóc vì lời mẹ nói, nó như hàng trăm mũi kim đâm chích vào tim tôi. Đến khi tôi nhận ra thì thật muộn màng, tôi đã bán rẻ lòng tin của mình chỉ trong một phút lầm lỡ.

Bỗng có một bàn tay dịu dàng, ấm áp ôm lấy tôi và giọng nói nhẹ nhàng, thiết tha của bà: “Thôi đừng khóc nữa, cháu biết lỗi là tốt rồi”. Rồi bà quay lại nói: “Thi à, bà tuy nghèo tiền bạc nhưng giàu lòng tự trọng. Bà rất yêu cháu, yêu rất nhiều”. Lần này, tôi òa khóc thật sự, cứ như một người vừa lạc trong rừng giờ mới thấy ánh mặt trời. Ôi, đôi mắt bà sao nhân từ thế, lòng bà sao nhân hậu thế. Người bà của tôi đây sao, người thật hiền hậu và bao dung. Tôi yêu bà biết bao nhiêu! Vừa ôm bà, tôi vừa khóc: “Bà ơi, cháu có lỗi với bà”.

Sau đó vòng tay của ba mẹ ấm áp đến nao lòng. Có lẽ, ba mẹ đã tha thứ cho tôi. Tình thương bây giờ đầy ắp cả căn nhà khiến cô giúp việc cũng bật khóc.

Bây giờ nhớ lại, tôi vẫn thấy rất hối hận. Đừng nên làm những điều dại dột với những người thân yêu của mình, các bạn nhé!

Cho hay nhất để mình thăng hạng nha bạn

Lời giải 2 :

`-` Kể lại một việc làm khiến em rất ân hận.

                            Trong gia đình tôi, ai cũng là người tôi hết lòng tôn kính và luôn vỗ về, an ủi tôi, nhưng người cho tôi cả tình yêu thương và sự hi sinh, không ai khác đó chính là mẹ tôi − người tôi yêu quý. Và tôi cũng có một kỉ niệm đáng khắc ghi trong tim mình với mẹ và không bao giờ quên được, đó là về một lần tôi sốt được mẹ chăm sóc.

                  Vào một buổi sáng tinh mơ, tôi thức dậy trong niềm vui tươi và hạnh phúc, ngước nhìn lên bầu trời xanh và nhìn những đám mây, tôi tưởng tượng ra nhưng hình thù dễ thương đẹp mắt, tiếng chim hót líu lo hòa quyện với chị gió làm tôi ước ao có đôi cánh để bay như thế.... Chợt, "Con ở nhà nhé" − tiếng nói của mẹ làm tôi bất ngờ và trở về hiện thực. Thì ra mẹ tôi định đi sinh nhật bạn, do tôi không thích nơi náo nhiệt, nên tôi đã ở nhà, hôm nay tôi ở nhà một mình, mà đến giờ thời tiết bên ngoài rất là nắng nóng, vì thế, mẹ tôi đã dặn rất nhiều là không được ra ngoài. Miệng thì cứ dạ dạ vâng vâng, nhưng trong lòng lại nghĩ thứ khác.

                     Mẹ đi rồi, chợt một lúc sau, nhỏ Lan − bạn hàng xóm của tôi qua chơi, nó bảo rằng nó có trò mới, vì quá tò mò cùng với sự thích thú, tôi đã quên mất lời mẹ dặn mà ra ngoài đi chơi với nó. Bây giờ đã đến buổi trưa, ông mặt trời chiếu những tia nắng chói chang xuống ngôi làng tôi, tia nắng ấy như muốn thiêu sống người khác vậy. Không bận tâm tới điều ấy, tôi chơi với Lan mặc kệ ánh nắng chiếu xuống và mồ hôi đã toát ra. Vì nóng quá, nên tôi với Lan đã đi mua kem.

                         Đến chiều tà, tôi mới chợt nhớ ra lời mẹ dặn, tôi vội vã chạy về nhà. Phù, may quá, mẹ chưa về. Chợt mẹ về, mẹ xoa đầu tôi thì thấy rất nóng, mẹ liền cho tôi uống thuốc hạ sốt và lập tức trở đi khám bác sĩ, tôi bị đau họng và sốt. Sau khi tôi khai hết sự việc, mẹ không trách mắng, ngược lại, mẹ dùng những lời nói an ủi tôi, rồi động viên và xoa đầu tôi, mẹ nấu súp và đút cho tôi ăn từng thìa như ngày còn bé.

                           Đêm đến, mẹ không đi ngủ mà ở cạnh giường để chăm sóc tôi, thình thoảng, tôi cảm nhận được một bàn tay ấm áp của mẹ khẽ nhẹ nhàng chạm vào trán tôi, rồi tôi lại thấy ánh mắt mệt mỏi, nhưng lại tràn đầy tình yêu thương trong đôi mắt ấy. 

                         Lúc này, tôi đã hối hận rồi, giá như lúc ấy tôi nghe lời mẹ mà không đi chơi, giá như lúc ấy tôi có thể chạm vào đôi mắt đang lo lắng ấy của mẹ, giá như lúc ấy tôi có thể nói một câu "Con yêu mẹ nhiều" nhưng... sự mệt mỏi ấy đã dằn vặt tôi khiến tôi không thể cử động được...

                                   Trải nghiệm ấy đã có từ rất là lâu rồi, nhưng đến bây giờ, tôi vẫn chẳng thể quên được trải nghiệm ấy cùng với dáng vẻ mệt mỏi và chăm lo của mẹ tôi, tôi chỉ muốn nói một câu "Tôi yêu mẹ rất nhiều.

`color{skyblue}{text{~Su~}}`

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 6

Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK