ai sinh ra và lớn lên trên quê lúa Thái Bình và ta luôn luôn tự hào về nơi đã nuôi ta khôn lớn, nơi có ba mẹ, gia đình, bạn bè, xóm giềng thân quen và vô vàn những mối quan hệ chằng chịt của một thành phố trẻ đang không ngừng vươn mình đi lên, lột xác từng ngày.
Bạn vẫn thường nói với ta:
" Thái Bình là đất ăn chơi
Tay bị, tay gậy khắp nơi tung hoành"
Ta cũng chẳng lấy làm buồn lòng . Đôi lần chợt vu vơ nghĩ có lẽ bởi vì Thái Bình được mệnh danh là "Quê lúa" nên những con người ở đây từ lúc sinh ra đã ngấm cả cái thói quen " khai khẩn đất hoang" trong máu thịt chăng? Cho dù ai đó quan niệm ra sao hay suy diễn thế nào ta vẫn kiêu hãnh, tự hào khi dấu chân của con em Thái Bình đã trải dài dọc theo chiều dài đất nước.
Nhớ về Thái Bình yêu thương là nhớ về những buổi đêm lặng lẽ đứng trên cây cầu bắc ngang sông, hít căng cuống phổi từng làn hơi nước trong lành và để mặc cho gió mơn man đùa trên mái tóc. Nhớ bờ đê dài hun hút rực rỡ trong ánh sáng đèn lồng muôn màu phát ra từ những nhà hàng san sát... Nhớ từng cái nắm tay thật nồng của đôi lứa yêu nhau.. Nhớ những lần lếch thếch đi trong tủi hờn khi bị mẹ mắng oan.. Nhớ những kỷ niệm và cả những con người đã bước vào cuộc đời ta cho dù đã đi xa hay vẫn còn ở lại... Nhớ cồn cào lại càng thèm được quay trở về một tuổi thơ êm đềm chẳng vương nỗi sầu cơm áo.
Thái Bình của ta có chùa Thần Quang hay còn gọi là chùa Keo - Một ngôi chùa nổi tiếng linh thiêng được xây dựng từ thời Hậu Lê với những nét điêu khắc độc đáo, với mái chùa cong cong, với tháp chuông cổ kính. Trải qua biết bao biến cố, thăng trầm vẫn kiêu hãnh và uy nghiêm như một chứng nhân của lịch sử. Từ lâu nay, người dân làng Keo và cả người dân Thái Bình vẫn luôn tự hào với ngôi chùa vừa cổ kính, vừa nguy nga ấy.
" Dù cho cha đánh mẹ treo
Em không bỏ hội chùa Keo hôm rằm"
Thái Bình của ta có những cánh đồng xanh mướt, có những con đường rợp bóng cây và mỗi độ thu về lại vàng rực một góc trời...
Thái Bình của ta có những lối rẽ quanh co, đan xen vào nhau như mạng nhện; có những khu phố
Thái Bình của ta giờ đây đang lớn mạnh từng ngày. Những khu công nghiệp quy mô, những nhà máy, công ty, những khu đô thị sang trọng nối đuôi nhau mọc lên san sát và đời sống của những người dân nơi đây cũng đang dần đổi thay tích cực. Tự hào biết bao!
Giờ đây, ta đang đi xa. Chốn đô hội phồn hoa ồn ào, náo nhiệt cuốn ta vào vòng xoáy gấp gáp và biến đổi từng ngày.. Những lúc mệt mỏi với " sống nhanh, sống vội", trong đêm dài thao thức không thôi ta lại khắc khoải nhớ về một Thái Bình bình yên..
" Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không không lớn nổi thành người"
Mỗi lần nghe bài hát này lại thấy cay cay nơi sống mũi.. Nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ Thái Bình yêu thương nơi lưu giữ tất cả những gì ta nâng niu, trân trọng nhất.. Thèm được đứng trước biển Đồng Châu để được la hét và để được chạy như điên trên cát... Thèm được hòa cùng dòng người đi lễ nhà thờ đêm Giáng Sinh... Thèm trà đá vỉa hè, thèm không qian bình yên quen thuộc..
Dẫu mai đây thế nào, dẫu cuộc sống có đưa đẩy ta về đâu và dẫu cho bàn chân ta có phiêu dạt tới những miền đất mới... Trong tim ta vẫn luôn hướng về một Thái Bình yêu thương. Như trong bài thơ " Người đi tìm hình của nước" Chế Lan Viên đã viết:
" Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn"
Tự hứa với lòng sẽ cố gắng hết sức để một ngày mai có thể ngẩng cao đầu trở về trong vòng tay của quê hương.
Thái Bình thân yêu! Hẹn gặp lại nhé một ngày không xa
( mik có lm của 1 câu trước đó )
$\text{hodangkhanhan}$
Quê hương tôi ở Thái Bình, nơi gắn liền với đồng lúa, cánh diều, con sông... Thái Bình là một tỉnh nhỏ nằm đồng bằng sông Hồng. Nơi đây nổi tiếng với những cánh đồng lúa bạt ngàn, với con sông Hồng chảy dọc về biển Cồn Đen, với những mái chùa thiêng liêng, cổ kính. Không dừng lại ở đó, Thái Bình quê tôi còn được biết đến với những câu hò dân gian, là một trong những nơi lâu đời nhất nước ta xuất hiện nghệ thuật chèo cổ. Và khi nhắc đến chèo cổ, thật tự hào khi Thái Bình có nghệ sĩ ưu tú Huyền Phin - một nghệ nhân chuyên hát `về chèo cổ Thái Bình. Một khía cạnh khác của Thái Bình mà hẳn những người con xa quê sẽ nhớ - bún bung. Bún bung quê tôi khác với món bún xứ bạn. Nó ngọt vị bún, thơm thơm mùi móng giò, ăn cùng nước mắm và hoa chuối sẽ làm nổi bật lên được cái riêng biệt của quê nhà. Ngoài bún bung, đặc sản Thái Bình còn vô cùng phong phú, đa dạng khi phải kể đến Ổi Bo, bánh cáy, nước mắm Diêm Điền. Hẳn rằng những người con xa quê sẽ không thể nào quên được những hương vị ấy đúng không? Thái Bình có vẻ đẹp của biển vô cực - nơi mấy ngày nay đang thu hút được sự quan tâm của các bạn trẻ, khi vẻ đẹp hùng vĩ của nó như hòa đất trời lại làm một, đâu phải nơi đâu ta cũng thấy được cảnh tượng ấy. Quê tôi ở Thái Bình, tôi tự hào khi là người Thái Bình, tôi yêu quê hương tôi, yêu cái cách nơ`i đây đã nuôi nấng tôi thành người. Như câu hát trong bài "Thái Bình quê hương tôi":
Tiếng Việt là ngôn ngữ của người Việt và là ngôn ngữ chính thức tại Việt Nam. Đây là tiếng mẹ đẻ của khoảng 85% dân cư Việt Nam cùng với hơn 4 triệu Việt kiều. Tiếng Việt còn là ngôn ngữ thứ hai của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam và là ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Cộng hòa Séc. Hãy yêu quý và bảo vệ ngôn ngữ của chúng ta, đồng thời học hỏi và sử dụng nó một cách hiệu quả!
Lớp 5 - Là năm cuối cấp tiểu học, áp lực thi cử nhiều và chúng ta sắp phải xa trường lớp, thầy cô, bạn bè thân quen. Đây là năm mà chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng hãy tin rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Hãy tự tin và luôn cố gắng hết mình!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK