Trang chủ Ngữ văn Lớp 9 kể lại 1 câu chuyện cổ tích mà em biết...

kể lại 1 câu chuyện cổ tích mà em biết theo lời 1 nhân vật trog câu chuyện đó Ko chép mạng câu hỏi 6731525

Câu hỏi :

kể lại 1 câu chuyện cổ tích mà em biết theo lời 1 nhân vật trog câu chuyện đó

Ko chép mạng

Lời giải 1 :

Chuyện Dê Đen và Dê Trắng

Tôi Dê Đen và Dê Trắng cùng sống trong một khu rừng.Hàng ngày, cả hai thường đến uống nước và tìm cái ăn ở trong khu rừng quen thuộc.

Một hôm,Dê Trắng đi tìm cái ăn và uống nước như mọi ngày.Đang mải mê gặm cỏ ,bất chọt một con sói ở đâu nhảy ra.

Sói quát hỏi:

-Dê kia !mày đi đâu.

Dê trắng sợ rúm cả người, lắp bắp:

- Dạ, dạ, tôi đi tìm... tìm cỏ non và...và uống nước suối ạ!

Sói lại quát hỏi:

- Mi có gì ở chân?

- Dạ, dạ, chân của tôi có móng ạ...ạ!

- Trên đầu mi có gì?

- Dạ, dạ, trên đầu tôi có đôi sừng mới nhú...

Sói càng quát to hơn:

- Trái tim mi thế nào?

- Ôi, ôi, trái...trái tim tôi đang run sợ...sợ...

- Hahaha...

Sói cười vang , Dê Trắng sợ quá chạy thục mạng về nhà không dám quay lại nữa.

Tôi cũng đi tới khu rừng để ăn cỏ non và uống nước suối. Đang tha thẩn ngặm cỏ, chợt Sói xuất hiện, nó quát hỏi:

- Dê kia, mi đi đâu?

Dê đen nhìn con Sói từ đầu tới chân rồi ngước cổ trả lời:

- Tôi đi tìm kẻ nào thích gây sự đây! Sói bị bất ngờ, nó hỏi tiếp:

- Thế dưới chân mi có gì?

- Chân thép của tôi có móng bằng đồng.

- Thế...thế...trên đầu mi có gì?

- Trên đầu của tôi có đôi sừng bằng kim cương!

Sói sợ lắm rồi, nhưng vẫn cố hỏi:

- Mi...mi...trái tim mi thế nào?

Tôi dõng dạc trả lời:

- Trái tim thép của ta bảo ta rằng: hãy cắm đôi sừng kim cương vào đầu Sói. Nào, Sói hãy lại đây.

Ôi trời, sợ quá, con Sói ba chân bốn cẳng chạy biến vào rừng, từ đó không ai trông thấy nó lởn vởn ở khu rừng đó nữa.
 (cái này là chuyện mầm thôi ko cảnh ăn thịt dê trắng)

Lời giải 2 :

Xin chào các bạn nhỏ, các bạn chắc đã nghe qua truyện “Cây tre trăm đốt” rồi đúng không? Còn nếu bạn nào chưa đọc thì hãy nghe tôi kể nhé!. Và tôi là Khoai nhân vật chính của câu chuyện.

Tôi là một nông dân nghèo. Biết mình ra phải số bần nông nên tôi luôn cố gắng chăm chỉ, thật thà để có thể được thuê làm nhiều việc thì mới khấm khá được. Làng tôi có một phú ông giàu có, ông ấy đã thuê tôi để cày thuê cho lão. Tuy thóc lúa đầy nhà, tiền bạc đầy rương nhưng lão keo kiệt lắm, lúc nào cũng nghĩ làm sao cắt xén được tiền công của con ở. Vốn chăm chỉ nên tiền mà lão phải trả cho tôi cũng khiến lão tiếc hụi, lão ngày đêm nghĩ cách để không phải trả tiền cho tôi. Rồi một hôm lão gọi tôi vào và nói:

– Anh chịu khó cày ruộng cho ta trong ba năm. Hết thời gian đó, ta sẽ cho anh cưới con gái ta.

Là một kẻ nghèo nên lấy được vợ đã là khó với tôi đã khó nay lại có chuyện tốt hiếm có này lại thêm tính thật thà nên tôi tin ngay, đồng ý liền. Hết vụ lúa mùa đến vụ lúa chiêm, không quản nắng mưa, sương gió, tôi chăm chỉ cày bừa trên cánh đồng của lão nhà giàu. Mỗi mùa gặt, tôi thu về cho lão ta rất nhiều thóc lúa. Nhà lão đã giàu lại càng giàu hơn nữa.

Thấm thoát ba năm đã trôi qua, kì hạn đã hết, tôi bèn đánh tiếng về chuyện cưới gạ với lão. Nhưng bản tính lươn lẹo, keo kiệt lão lại tìm cách để lừa tôi tiếp:

– Con ơi, bấy lâu nay con đã chăm chỉ làm việc, ta sẽ cho con cưới con gái ta. Bây giờ, con phải vào rừng tìm cho được cây tre trăm đốt, đem về đây để làm đũa cho cả làng ăn cỗ cưới.

 Vẫn thật thà, tôi vác dao vào rừng ngay để chặt tre.

Nhưng đợi tôi vừa rời khỏi làng, lão liền tổ chức đám cưới cho con gái ngay với một kẻ giàu khác ở làng bên, giết bò, giết lợn, nấu xôi, mở rượu làm cỗ cưới thật là linh đình.

Khi nhà lão đang cỗ bàn linh đình thì tôi ở trong rừng đốn hết cây tre này đến cây tre khác mà vẫn chẳng có cây nào trăm đốt. Tôi buồn quá, ngồi bên đống tre đốn dở và khóc. Bỗng nhiên tôi thấy một ông lão đầu tóc bạc phơ, da dẻ hồng hào khoan thai đi đến, ông lão hỏi tôi:

– Làm sao cháu khóc?

Tôi lễ phép thưa rõ đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong ông lão nói:

– Cháu hãy đi chặt cho đủ một trăm đốt tre mang lại đây, ông sẽ giúp cháu.

Mừng quá đang lúc hoạn nạn lại gặp được quý nhân, tôi liền đi lấy đủ một trăm đốt tre lại. Ông chỉ tay và đống tre và bảo tôi đọc “khắc nhập, khắc nhập” một trăm đốt tre liền xếp lại thành một cây tre trăm đốt. Ông lão căn dặn tôi:

– Cháu không thể vác cây tre này về nhà được vì nó quá dài cháu ạ. Cháu hãy đọc ba lần câu “Khắc xuất, khắc xuất”, các đốt tre sẽ rời ra như cũ. Cháu hãy bó lại và đem về nhà.

Tôi chưa kịp cảm ơn ông lão thì ông lão đã biến mất. Tôi đành vác hai bó tre đi về làng.

Về tới làng, thấy đám cưới rình rang tôi mới biết mình đã bị lừa. Lão phú hào thấy tôi mang về toàn đốt tre. Lão cười bảo anh:

– Tao bảo mày chặt đem về một cây tre có trăm đốt, chứ có bảo mày đem về một trăm đốt tre đâu?

Chẳng trả lời lão, tôi liền đọc câu thần chú “ khắc nhập, khác nhập”  ba lần tức thì các đốt tre dính lại thành một cây tre trăm đốt. Lão nhà giàu nhìn thấy lạ quá, bèn chạy lại sờ tay vào cây tre. Thấy vậy tôi đọc luôn “Khắc nhập, khắc nhập”, lão nhà giàu bị dính ngay vào cây tre, không có cách nào gỡ ra được. Lão nhà giàu ra sức van xin tôi, lão hứa sẽ cho anh cưới ngay con gái lão và từ nay về sau không dám bày mưu lừa gạt tôi nữa. Nghe vậy tôi mới tha cho lão.

Đó là câu chuyện của tôi. Từ câu chuyện trên, tôi chân thành khuyên các bạn nên sống thành thật, tử tế không lừa lọc. Sống thiện át sẽ có hậu, sống ác chắc chắn sẽ bị trừng phạt.

Bạn có biết?

Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!

Nguồn :

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự lớp 9

Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!

Nguồn :

sưu tập

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK