Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích.
Ta là Thạch Sanh. Hiện ta đang là vua một nước. Ta được truyền ngôi không phải vì ta là hoàng tử mà vì công lao của ta đối với nước. Sau đây, ta sẽ kể cho mọi người nghe về câu chuyện cuộc đời mình.
Ta vốn là đứa trẻ mồ côi, ta sống đưới một gốc đa gà với tài sản duy nhất là cây rìu mà cha để lại. Biết mình nghèo khó nên ta luôn cố gắng nỗ lực từng ngày. Chẳng được ăn họ, cũng chẳng có gia thế chỉ có sức khỏe hơn người nên ta thường vào rừng kiếm củi đi bán. Tuy chẳng được là bao tiền nhưng đủ để ta ăn qua ngày. Bỗng một hôm, có một người bán rượu tên là Lí Thông đi ngang qua nhà, hắn nghỉ ngơi dừng chân tại gốc đa rồi lân la gợi chuyện với ta. Sau một hồi trò chuyện tâm sự thì hắn gạ ta kết nghĩa anh em. Người vốn thiếu thốn tình cảm như ta bỗng dưng có gia đình là điều mà ta chẳng từng mơ tới. Ta liền xúc động mà đồng ý ngay và cũng rất trân trọng gia đình mới này. Và ta từ giã gốc đa để trở về sống với mẹ con Lí Thông.
Bấy giờ trong vùng có con chằn tinh nhiều phép lạ thường ăn thịt người. Quan quân vây bắt nhưng chẳng thể làm gì được nó. Dân trong làng đành phải lập cho nó một miếu thờ và hằng năm nộp một mạng người cho nó. Năm nay đến lượt nhà Lí Thông đi canh miếu nhưng vốn mưu mô nen hắn lừa ta đi canh miếu thay. Nể tình anh em kết nghĩa lại thấy hắn đổi xử tốt với mình, ta chẳng hề suy nghĩ mà đồng ý đi thay ngay. Sau khi rượu thịt no say, ta đến canh miếu. Đang lim dim ngủ thì nghe tiếng phì,phì.. Một con chằn tinh nanh đang định vồ lấy ta. Ta chẳng hề nao núng, dùng nhiều chiêu võ thuật đánh lại nó. Chỉ một lúc đã xẻ xác con chằn tinh đó làm hai. Khi nó chết để lại một bộ cung tên bằng vàng. Ta nhặt bộ cung đó và chặt đầu chằn tinh đem về nhà. Thấy ta trở vè mẹ con Lí Thông rối rít van lạy vì nghĩ ta đã chết. Sau khi nghe ta kể lại câu chuyện thì Lí Thông tham lam liền bảo:
-Con trăn ấy vốn của nhà vua nuôi đã lâu. Nay em giết nó, tất không khỏi bị tội chết. Thôi, bây giờ nhân trời chưa sáng em hãy trốn ngay đi. Có chuyện gì để anh ở nhà lo liệu.
Vốn thật thà nghĩ hắn thực sự lo cho mình mà ta liền thu dọn hành lí và đi ngay trong đêm. Ta lại trở về gốc đa xưa. Nhưng đâu biết mình đã bị Lí Thông lừa. Hắn đem đầu chằn tinh nộp lên cho nhà vua và được phong làm Quận Công.
Vua có người công chúa xinh đẹp vừa đến tuổi lấy chồng. Rất nhiều hoàng tử nước láng giềng đến cầu hôn nhưng chẳng ai vừa ý nàng. Nhà vua đành phải mở hội kén rể nhưng trong ngày hội, bỗng một con đại bàng bắt nàng đi mất. Đại bàng bay qua túp lều của ta. Thấy vậy, ta liền giương cung vàng lên bắn vào cánh của nó rồi lần theo vết máu đi cứu người con gái kia. Khi gần đến cửa hang thì gặp Lí Thông. Hóa ra sau khi công chúa mấy tích, nhà vua vô cùng lo lắng liền sai Lí Thông đi cứu công chúa, hứa sẽ gả công chúa và truyền ngôi cho. Gặp được ta, hắn mừng như vớ được vàng. Hắn đã lừa ta xuống cứu công chúa, khi công chúa an toàn sẽ sai người thả dây đưa ta lên. XUống đến hang, đại bàng hiện nguyên hình là một con yêu quái, tuy bị thương nặng nhưng khi thấy ta nó vẫn dữ tợn mà xông tới. Ta dùng cung bắn mù hai măt nó rồi lấy rìu bổ đôi đầu quái vật. Cứu được công chúa, ta buộc dây thừng vào người nàng và ra hiệu để Lí Thông ở bên trên kéo người lên. Công chúa đã an toàn nhưng đợi mãi chẳng thấy ai thả dây thừng xuống cứu ta. Hóa ra Lí Thông đã sai người lấp cửa hang nhằm diệt khẩu ta. Đến lúc này thì ta đã biết được bộ mặt thật sự của hắn.
Ta đành tự mình tìm lối ra. Đến cuối hang, ta gặp một chàng trai khôi ngô tuấn tú bị nhốt trong một chiếc lồng. Ta liền phá ta lồng cứu người. Hóa ra đó là con trai vua Thủy Tề. Hai người chúng ta tìm được đường ra và thoát khỏi hang. Để cảm ơn ta, thái tử mời ta xuống thủy phủ chơi. Ta được vua Thủy Tề cảm ơn ơn cứu mạng con trai rất nhiều vàng bạc nhưng ta từ chối và chỉ xin nhận một cây đàn rồi lại trở về gốc đa.
Hồn chằn tinh và đại bàng lang thang ở nhân gian lập kế hãm hại ta. Chúng trộm của cải của triều đỉnh rồi mang dấu vào gốc đa của ta. Vật chứng rõ ràng, ta dù có " môm năm miệng mười cũng chẳng thể chối cãi đành phải chịu trói vào ngục tù. Trong ngục buồn chán, ta đem cây đàn ra gảy. Gảy được đôi khúc thì bỗi có người đem ta đến diện kiến vua. Hóa ra công chúa từ khi được cứu về liền bị câm, nhà vua phải hoãn lễ cưới lại. Khi nghe tiếng đàn của ta thì nàng bỗng mở miệng nói chuyện và còn chỉ đích danh muốn gặp người gảy đàn là ta đây. Ta liền trình bày đầu đuôi câu chuyện cho nhà vua. Nghe xong, nhà vua vô cùng tức giận ra lệnh bắt giam mẹ con Lí Thông cho ta xét xử nhưng ta tha cho họ. Dưới trời lồng lộng, tọi ác khó thoát, trên đường trở về quê mẹ con hắn đã bị sét đánh chết rồi hóa kiếp thành bọ hung.
Sau đó, nhà vua đã gả công chúa cho ta. Tưởng chừng đã có cuộc sống hạnh phúc nhưng do bị từ hôn, hoàng tử mườn tám nước chư hầu hội binh sang đánh. Ta khuyên nhà vua đừng động binh để họ cho ta xử lí. Trên chiến trường, trước vạn quân, ta đem đàn ra gảy, nghe tiếng đàn quân sĩ chân tay bủn rủn không còn nghĩ gì tới đánh nhau nữa. Cuối cùng , các hoàng tử phải cởi giáp xin hàng. Ta sai người thiết đãi họ bữa cơm của những kẻ thua trận. Một niêu cơm bé xíu được dọn ra, ai cũng ánh mắt dè bỉu, chê bai chẳng muốn cầm đũa. Biết ý, ta liền thách đố họ ăn hết và hứa sẽ thưởng cho ai ăn hết niêu cơm. Nhưng họ ăn mãi,ăn mãi mà không hết.CUối cùng thì tâm phục khảu phục nhận thua và rút quân về nước.
Thấy được tài của ta, hiểu được con người ta lại thêm nhà vua không có con trai bèn truyền ngôi báu lại cho ta. Đó là câu chuyện về cuộc đời của ta. Qua câu chyện của ta, ta mong mong mọi người rút ra bài học mà sống lương thiện chứ đừng nham hiểm rồi lại nhận kết cục như Lí Thông.
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Tôi là Thỏ Trắng, một nhân vật trong câu chuyện cổ tích mà bạn đã nghe. Tôi sống trong một khu rừng yên bình, nơi tôi có thể nhảy múa và chạy nhảy một cách tự do. Một ngày nọ, tôi gặp Rùa, một người bạn mới thú vị.
Rùa là một người bạn tốt, nhưng chúng tôi có một cuộc tranh luận về ai nhanh hơn. Tôi, với đôi chân nhảy của mình, tin chắc rằng tôi sẽ thắng. Nhưng Rùa thách thức tôi một cuộc đua. Tôi đồng ý, vì tôi nghĩ rằng đây sẽ là một cách dễ dàng để chứng minh tốc độ của mình.
Cuộc đua bắt đầu, và tôi chạy nhanh như gió. Tôi chạy nhanh đến nỗi tôi nghĩ rằng mình có thể dừng lại và nghỉ ngơi một lát. Khi tôi thức dậy, tôi nhận ra rằng Rùa đã vượt qua tôi và đang ở gần đích. Tôi chạy với tất cả sức mạnh của mình, nhưng đã quá muộn. Rùa đã thắng cuộc đua.
Tôi đã học được một bài học quý giá từ cuộc đua này. Dù tôi có thể nhanh hơn Rùa, nhưng sự kiên trì và quyết tâm của Rùa đã giúp chú ấy chiến thắng. Từ đó, tôi đã học được giá trị của sự kiên nhẫn và không bao giờ coi thường người khác.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK