Kể lại chuyện cổ tích bằng lời của một nhân vật. (ko chép mạng)
Xin chào mọi người, tôi là Tấm trong truyện Tấm Cám đây. Giờ cuộc đời ta đã thay đổi và mẹ con Cám đã nhận được một hình phạt thích đáng nhưng tôi cũng buồn vì họ đã qua đời. Nếu mọi người vẫn không tin thì tôi sẽ kể cho mọi người nghe về một phần cuộc đời tôi.
Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ, sống cùng với cha, dì ghẻ và em gái cùng cha khác mẹ tên là Cám. Trước kia dì ghẻ tôi còn hiền lành, đối xử tử tế đối với tôi. Bây giờ cha tôi mất, mụ ta thay đổi tính cách, bắt tôi làm hết việc này đến việc kia kể cả việc nặng nhọc. Còn Cám thì được chiều, suốt ngày rong chơi chả làm được việc gì cả nhưng được mẹ cưng chiều.
Một hôm dì bảo chúng tôi đi bắt tép, ai bắt được nhiều và về trước sẽ được thưởng một cái yếm đào. Bắt tép là chuyện quá dễ đối với tôi, xế chiều giỏ của tôi đã đầy tôm tép còn con Cám vẫn mải chơi rồi sực nhớ ra chưa bắt được con nào. Nó thấy tôi bắt được nhiều nên đã lừa tôi đi gội đầu. Tôi tưởng thật bèn lội xuống gội còn nó tranh thủ lấy hết tôm tép của tôi rồi ba chân bốn cẳng chạy về trước. Khi tôi thấy giỏ trống trơn, tôi bật khóc thì có gì lóe sáng, ngay trước măt stooi chính là ông bụt hiền hậu râu tóc bạc phơ, bụt hỏi:
-Làm sao con khóc?
-Con bị ai đó lấy hết tôm tép của con rồi.
-Con nhìn vào giỏ xem còn có gì không?
-Chỉ còn một con cá bống nhỏ thôi bụt ạ!
Tôi nức nở nói với bụt, bụt bảo:
-Con đem con cá bống đó thả xuống giếng, mỗi ngày con ăn hai hai bữa thì một bữa để cho bống. Khi cho ăn con nhớ nói câu này, không nói đúng bống sẽ không lên đâu:
"Bống bống bang bang lên ăn cơm vàng, cơm bạc nhà ta
Chớ ăn cơm hầm, cháo hoa nhà người"
Nói xong, Bụt biến mất. Tôi làm theo lời Bụt dặn đem thả bống xuống giếng. Hăng ngày đem cơm cho bống ăn. Bống cứ thế lớn dần lên và ta và bống như bạn bè thân thiết, bống chính là niềm an ủi của tôi. Một hôm mẹ con Cám phát hiện ra bí mật của tôi, mụ dì ghẻ sai tôi đi chăn trâu thật xa. Lúc tôi đi khỏi mụ ta làm như cách tôi cho bống ăn rồi lấy dao đâm chết bống rồi đem lên nướng. Về nhà tôi gọi mãi nhưng bống vẫn không ngoi lên. Thấy có điều gì đó không ổn, tôi nhìn xuống chỉ thấy một vết máu, tôi òa khóc và Bụt lại hiện lên hỏi tôi:
-Con làm sao lại khóc nữa?
Tôi kể hết chuyện cho Bụt nghe, bụt bảo tôi đi tìm xương của bống còn sót lại rồi tìm bốn cái lọ cho xương bống vào rồi đem chôn.
Hôm nhà vua mở hội, mẹ con Cám không muốn tôi đi nên trộn lẫn thóc, gạo vào nhau và sai tôi nhặt thóc ra thóc, gạo ra gạo rồi mới được đi. Tôi lại òa khóc và Bụt lại hiện lên. Bụt bảo tôi đi kiếm bốn cái lọ đựng xương bống đã chôn rồi Bụt lại biến mất. Tôi làm theo lời Bụt đi tìm bốn cái lọ.
Khi tôi mở lọ ra thì thấy một bộ quần áo đẹp, ngựa và hài thêu để đi trẩy hội. Trên đường tôi sơ ý đánh rơi chiếc hài nhưng vội quá nên tôi không kịp nhặt. Vua đi qua nhưng voi của vua cứ kêu không chịu đi tiếp, vua sai lính xuống ao lội thì tìm thấy chiếc hài đỏ. Vua cho gọi những cô gái trong làng ai đi vừa chiếc hài sẽ được làm vợ của vua.
Chuyện ra sao thì mọi người cũng biets rồi đây, tôi đã làm vợ của vua còn mẹ con Cám đã bị trừng phạt. Qua câu chuyện trên mọi người nên nhớ rằng đừng tham lam, độc ác như mẹ con Cám. Tôi chỉ muốn nói một điều mà tôi tâm đắc nhất: "Ở hiền gặp lành, ác giả ác báo?"
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở, chúng ta được sống lại những kỷ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới. Hãy tận dụng cơ hội này để làm quen và hòa nhập thật tốt!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK