Trong một tiết dạy vẽ, cô giáo bảo các em học sinh lớp 1 vẽ về điều gì làm các em thích nhất trong đời. Cô giáo thầm nghĩ "Rồi các em cũng lại vẽ những gói quà, những ly kem hoặc những món đồ chơi, quyển truyện tranh". Thế nhưng cô đã hoàn toàn ngạc nhiên trước một bức tranh lạ của một em học sinh Douglas: bức tranh vẽ một bàn tay. Nhưng đây là bàn tay của ai? Cả lớp bị lôi cuốn bởi một hình ảnh đầy biểu tượng này. Một em phán đoán "Đó là bàn tay của bác nông dân". Một em khác cự lại "Bàn tay thon thả thế này phải là bàn tay của một bác sĩ phẫu thuật....". Cô giáo đợi cả lớp bớt xôn xao dần rồi mới hỏi tác giả. Douglas cười ngượng nghịu "Thưa cô, đó là bàn tay của cô ạ!". Cô giáo ngẩn ngơ. Cô nhớ lại những phút ra chơi thường dùng bàn tay để dắt Douglas ra sân, bởi em là một cô bé khuyết tật, khuôn mặt không đuợc xinh xắn như những đứa trẻ khác, gia cảnh từ lâu lâm vào tình cảnh ngặt nghèo. Cô chợt hiểu ra rằng tuy cô vẫn làm điều tương tự với các em khác, nhưng hóa ra đối với Douglas bàn tay cô lại mang ý nghĩa sâu xa, một biểu tượng của tình yêu thương.
4)Nếu được cô giáo yêu cầu vẽ một điều mà em thích nhất thì em sẽ vẽ gì?Vì sao? (viết 5-7 dòng)
Không biết chắc là cô giáo em sẽ yêu cầu em vẽ gì, nhưng nếu được lựa chọn thì em sẽ vẽ bức tranh về mái ấm gia đình mình. Bởi gia đình chính là cội nguồn của yêu thương, là nơi nuôi dưỡng, thắp sáng cho ta bao mơ ước, là nơi có cha mẹ luôn dang rộng vòng tay đón chúng ta trở về. Cha mẹ là người sinh ra ta, thức khuya dậy sớm chăm sóc cho ta từ bữa ăn đến giấc ngủ. Mẹ cùng con cất tiếng nói đầu tiên trong cuộc đời con, cùng con bước những bước chân đầu tiên trên đường đời. Hạnh phúc của con chính là niềm vui, hạnh phúc của mẹ, hành trình lớn khôn của con in dấu bao đánh đổi, cực nhọc của mẹ. Mẹ là nơi chúng ta có thể thổ lộ mọi điều thầm kín, là nguồn động viên lớn lao để ta vững tin trên hành trang vào đời. Cha chính là điểm tựa vô cùng vững chãi cho con sau những sai lầm vấp ngã, luôn cho ta những lời khuyên đúng đắn để ta vững tin vào đời. Anh chị em là người luôn đồng hành, chia sẻ với ta mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Em vô cùng tự hào và cảm thấy bản thân thật may mắn khi sinh ra trong một gia đình chứa chan tình thương của cả cha và mẹ.
Nếu được cô giáo yêu cầu vẽ một điều mà tôi thích nhất, tôi sẽ không ngần ngại vẽ bức tranh gia đình tôi. Bởi gia đình chính là bến đỗ bình yên, là nơi che chở, nuôi dưỡng tâm hồn tôi sau những tháng ngày học tập và rèn luyện. Nơi đây, tôi được ủ ấm bởi tình yêu thương vô bờ bến, được dìu dắt bởi những lời dạy bảo quý giá, và được tiếp thêm động lực để vững bước trên con đường tương lai.
Bức tranh của tôi sẽ là một bức tranh rực rỡ sắc màu, thể hiện niềm hạnh phúc và sự ấm áp khi các thành viên trong gia đình quây quần bên nhau. Bố tôi, với khuôn mặt hiền từ, đang say mê đọc báo trên chiếc ghế sofa quen thuộc. Mẹ tôi, dịu dàng và chu đáo, đang tất bật chuẩn bị bữa tối trong gian bếp nhỏ. Hai anh chị em tôi, hai nụ cười rạng rỡ, đang đùa nghịch vui vẻ trong phòng khách. Và ở một góc nhỏ, tôi, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt trìu mến, đang chăm chú vẽ nên bức tranh gia đình hạnh phúc này.
Bức tranh không chỉ đơn thuần là hình ảnh những thành viên trong gia đình, mà còn là biểu tượng cho tình yêu thương vô bờ bến mà họ dành cho nhau. Bố tôi, dù ít nói nhưng luôn âm thầm quan tâm, lo lắng cho từng thành viên trong gia đình. Mẹ tôi, với sự dịu dàng và chu đáo, luôn là người vun vén, chăm sóc cho tổ ấm của mình. Hai anh chị em tôi, dù có những lúc cãi vã, nhưng vẫn luôn yêu thương và đùm bọc lẫn nhau. Và tôi, luôn biết ơn vì được sinh ra và lớn lên trong một gia đình tràn đầy tình yêu thương như vậy.
Bức tranh gia đình sẽ là một kỷ niệm đẹp đẽ, theo tôi đi suốt cuộc đời. Nó sẽ là nguồn động lực giúp tôi vượt qua mọi khó khăn, thử thách và luôn hướng về phía trước với niềm tin và hy vọng. Gia đình chính là nơi tôi thuộc về, nơi tôi luôn có thể tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc sau những giông tố của cuộc đời.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK