“…Vắng lặng đến phát sợ. Cây còn lại xơ xác. Đất nóng. Khói đen vật vờ từng cụm trong không trung, che đi những gì từ xa. Các anh cao xạ có nhìn thấy chúng tôi không? Chắc có, các anh ấy có những cái ống nhòm có thể thu cả trái đất vào tầm mắt. Tôi đến gần quả bom. Cảm thấy có ánh mắt các chiến sĩ theo dõi mình, tôi không sợ nữa. Tôi sẽ không đi khom. Các anh ấy không thích cái kiểu đi khom khi có thể cứ đàng hoàng mà bước tới.
Quả bom nằm lạnh lùng trên một bụi cây khô, một đầu vùi xuống đất. Đầu này có vẽ hai vòng tròn màu vàng… Tôi dùng xẻng nhỏ đào đất dưới quả bom. Đất rắn. Những hòn sỏi theo tay tôi bay ra hai bên. Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người cứa vào da thịt tôi. Tôi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí! Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành. Hoặc là nóng từ bên trong quả bom. Hoặt là mặt trời nung nóng. Chị Thao thổi còi. Như thế là đã hai mươi phút trôi qua. Tôi cẩn thận bỏ gói thuốc mìn xuống cái lỗ đã đào, châm ngòi. Dây mìn dài, cong, mềm. Tôi khỏa đất rồi chạy lại chỗ ẩn nấp của mình. Hồi còi thứ hai của chị Thao. Tôi nép người vào bức tường đất, nhìn đồng hồ. Không có gió. Tim tôi cũng đập không rõ. Dường như vật duy nhất vẫn bình tĩnh, phớt lờ mọi biến động chung là chiếc kim đồng hồ. Nó chạy, sinh động và nhẹ nhàng, đè lên những con số vĩnh cửu. Còn đằng kia, lửa
đang chui bên trong cái dây mìn, chui vào ruột quả bom…
Quen rồi. Một ngày chúng tôi phá bom đến năm lần. Ngày nào ít: ba lần. Tôi có nghĩ tới cái chết. Nhưng một cái chết mờ nhạt, không cụ thể. Còn cái chính: liệu mìn có nổ, bom có nổ không? Không thì làm cách nào để châm mìn lần thứ hai? Tôi nghĩ thế, nghĩ thêm: đứng cẩn thận, mảnh bom ghim vào cánh tay thì khá phiền. Và mồ hôi thấm vào môi tôi, mằn mặn, cát lạo xạo trong miệng.Nhưng quả bom nổ. Một thứ tiếng kì quái, đến váng óc. Ngực tôi nhói, mắt cay mãi mới mở ra được. Mùi thuốc bom buồn nôn. Ba tiếng nổ nữa tiếp theo. Đất rơi lộp bộp, tan đi âm thầm trong những bụi cây. Mảnh bom xé không khí, lao và rít vô hình trên đầu.”...
Mọi người viết gộp cả nghệ thuật và kb của đoạn thơ này vô 1 đoạn giúp mình với ạ, mình sẽ đánh giá 5 sao cho ạ!!! Đừng viết nhiều quá chỉ cần đủ ý thôi ạ
Ôi, một đoạn văn thật gay cấn, hồi hộp kết hợp với phong cách miêu tả chân thực bằng những hình ảnh, âm thanh độc đáo như "vắng lặng", "xơ xác", "quả bom nằm lạnh lùng", "đất rắn", "váng óc", "xé", "lao và rít"..., những câu hỏi tu từ mà chính Phương Định đặt ra trong lúc làm nhiệm vụ:"Các anh cao xạ có nhìn thấy chúng tôi không?", "liệu mìn có nổ, bom có nổ không? Không thì làm cách nào để châm mìn lần thứ hai?" cùng với nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật đặc sắc, Lê Minh Khuê đã tái hiện một cách rõ nét khung cảnh nơi chiến trường khốc liệt- địa điểm cuộc chiến đấu của tổ trinh sát mặt đường. Không chỉ vậy, qua đó ta còn nhận thấy rõ ràng lòng dũng cảm, gan dạ của nhân vật chính Phương Định trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, tuy rằng mới chỉ đôi mươi nhưng cô luôn tự tin vì biết đồng đội luôn bên mình, cô "không đi khom" mà" cứ thế đường hoàng bước tới", cô thực hiện động tác phá bom một cách thuần thục, đưa ra những phán đoán chính xác dựa trên kinh nghiệm của mình, cô gái ấy cũng đã từng nghĩ tới cái chết nhưng nó lại chỉ thoảng qua và mờ nhạt để rồi nhường chỗ cho suy nghĩ:"Còn cái chính: liệu mìn có nổ, bom có nổ không? Không thì làm cách nào để châm mìn lần thứ hai?". Đó chính tinh thần trách nhiệm cao đối với công việc bên trong cô gái Hà Nội đầy mộng mơ ấy. Nói tóm lại qua đoạn trích, ta càng cảm nhận và hiểu sâu sắc hơn những gì mà các chiến sĩ đã phải đối mặt nơi tiền tuyến cũng như vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong những người lính ấy, ta càng thêm yêu quý và kính trọng họ, những người sẵn sàng hi sinh để có thể giành lại độc lập dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thời xưa.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK