ANH BÉO VÀ ANH GẦY
Hai người bạn cũ gặp nhau trên sân ga. Một người béo, một người gầy. Anh béo vừa ăn ở nhà ga xong, người toát ra mùi rượu nho loại nặng. Còn anh gầy vừa mới xuống tàu, lỉnh kỉnh hành lý, người toát ra mùi thịt ướp, mùi bã cà phê. Sau lưng anh gầy là cô vợ gầy gò và một cậu con trai cao lêu nghêu.
- Porpphiri đấy ư? - Anh béo kêu lên - Đúng là bạn thân mến của tôi! Ôi, biết bao lâu chúng mình không gặp nhau…
- Trời, Misa! Bạn từ thuở nhỏ của tôi! - Anh gầy sửng sốt, mừng rỡ.
Hai người bạn ôm hôn nhau đến ba lần, mắt rưng rưng, chăm chú nhìn nhau.
- Mình quả thật không ngờ - anh gầy lên tiếng. Nào, cậu thẳng người, mình xem nào. Ôi, trông cậu vẫn đẹp trai, vẫn lịch thiệp như xưa. À, mà cậu bây giờ thế nào rồi? Giàu không? Lấy vợ chưa? Mình thì có vợ rồi… Đây, vợ mình đây…! Còn đây là con trai mình… Này con, đây là bạn hồi học phổ thông với bố đấy!
Khi cậu con trai bỏ mũ ra chào, anh gầy nói tiếp:
- Bác là bạn cùng học với bố đấy! - Anh gầy quay sang bạn - À này, cậu còn nhớ cậu bị chúng nó trêu chọc thế nào không? Chúng nó gọi cậu là Gêrôxtơrát Ba vì cậu lấy thuốc lá châm cháy một quyển sách; còn mình thì chúng gọi Ephian Bốn vì mình hay mách... Dạo ấy mình trẻ con thật! - anh gầy lại nói với con trai - Đừng sợ con! Con lại gần bác thêm chút nữa nào! Còn đây là vợ mình…
Anh béo hoan hỉ lên tiếng:
- Bây giờ anh sống ra sao? Làm ở đâu? Thành đạt rồi chớ?
- Mình cũng đi làm. Hai năm nay là nhân viên bậc 8, cũng được mề đay hạng năm. Vợ mình dạy nhạc. Mình còn làm thêm tẩu thuốc bằng gỗ. Tẩu đẹp lắm, mình bán 1 rúp 1 cái. Cũng cố sống tàm tạm cậu ạ. Trước đây mình làm ở cục, giờ mình được chuyển về đây, được thăng lên 1 bậc. Còn cậu sao rồi? Chắc là viên chức cỡ bậc 5 rồi chớ, phải không?
- Không đâu, anh bạn ạ, cao hơn thế nữa. Mình là viên chức bậc 3 có hai mề đay (*) của nhà nước.
Anh gầy bỗng tái mặt, ngây người ra, nhưng lát sau thì toét miệng cười, mắt sáng lên, toàn thân lại co rúm, so vai rụt cổ, khúm núm:
- Dạ, bẩm quan trên… tôi… tôi rất lấy làm hân hạnh ạ. Bạn… nghĩa là bạn từ nhỏ, thế rồi, bỗng nhiên bạn làm chức to thế…
Anh béo cau mặt:
- Cậu nói gì thế? Sao cậu lại nói cái giọng đó? Mình với cậu là bạn từ thuở nhỏ mà, việc gì cậu lại giở cái giọng quan chức thế?
Anh gầy cười hì hì:
- Dạ, bẩm quan… Quan lớn dạy gì ạ? - anh gầy càng rúm ró - quan lớn chiếu cố cho như thế này, kẻ bần dân này đội ơn lắm lắm. Dạ, bẩm quan lớn, thưa đây là con trai tôi, Naphanain… và đây là vợ tôi, Luida.
Anh béo bực mình định quở trách thêm. Tuy nhiên khi nhận thấy trên mặt anh gầy toát ra vẻ nô lệ kính cẩn đến mức làm cho anh béo vừa thất vọng vừa buồn nôn. Anh béo vội ngoảnh mặt đi và đưa tay chào từ biệt anh gầy.
Anh gầy sung sướng nắm mấy ngón tay anh béo, cúi gập người xuống chào, cười hì hì. Cả vợ và con anh gầy cũng ngạc nhiên đầy thú vị.
(Tuyển tập truyện ngắn của Sê – khốp, NXB Hồng Đức, 2013.)
Đề bài: Phân tích và đánh giá nhân vật anh béo và anh gầy trong đoạn văn bản trên.
Bài làm:
Xã hội ngày nay không còn lạ lẫm gì với những thói xu nịnh và hách dịch của những con người trong đời sống thường ngày. Và câu chuyện Anh Béo và Anh Gầy là một ví dụ điển hình cho hình ảnh ấy.
Bắt đầu truyện là cảnh gặp gỡ tình cờ của đôi bạn thân cũ trên sân ga. Một bên là anh béo, một bên là anh gầy tạo ra cách so sánh đối lập. Tiếp đến với chi tiết "Anh béo vừa ăn ở nhà ga xong, người toát ra mùi rượu nho loại nặng". Thể hiện được đời sống phong lưu, sang chảnh của nhân vật anh béo. Trái lại, anh gày lại được miêu tả với chi tiết "lỉnh kỉnh hành lý, người toát ra mùi thịt ướp, mùi bã cà phê. Sau lưng anh gầy là cô vợ gầy gò và một cậu con trai cao lêu nghêu". Qua đó ta thấy cuộc sống anh gày không mấy khá giả, vợ con anh cũng có vẻ ốm yếu gầy gò. Từ đó cho thấy được gia cảnh, lối sống đối lập và ngoại hình từ cả hai anh "béo và gày". Hình ảnh tiếp theo là sự đoàn tụ của đôi bạn, những lời giới thiệu về gia đình và chút hoài niệm về kí ức tuổi học trò của cả hai. Cho đến khi chi tiết anh gầy giới thiệu về cảnh sống thì ta thấy được anh gầy có cuộc sống đủ ăn chứ không dư giả. Hai anh bạn lâu ngày gặp lại vốn thân nên nói chuyện thân mật với nhau, nhưng đến lúc anh béo giới thiệu về bản thân giờ là viên chức bậc ba thì từ lúc này, thái độ và cách cư xử của anh gày cũng như gia đình anh thay đổi hoàn toàn. Từ thái độ xuồng xã chuyển sang kính cẩn sợ hãi nhưng ngay sau đó lại toét miệng cười và dùng kính ngữ. Tuy nhiên nhân vật anh béo đã không ưa thích thái độ đó của anh gầy và cảm thấy buồn nôn - thất vọng với thái độ ấy. Sau cùng anh ngoảnh mặt đi và đưa tay chào từ biệt anh gầy, ngược lại anh gầy lại cảm thấy sung sướng, giành cho anh béo lời chào kính cẩn. Từ đó ta thấy được nhân vật anh gầy có phần xu nịnh những người bề trên, sống nịnh bợ, hám danh và có phần tính toán vụ lợi riêng. Ngược lại anh béo lại là người thân thiệt, yêu thích tình bạn chân thật, chán ghét những kẻ danh lợi hóa. Hai hình ảnh trái ngược từ danh xưng là "béo, gầy" đến dáng người cả hai và hoàn cảnh sống cũng như địa vị trong xã hội. Từ đó phản ánh thực trạng ngày nay về thói xu nịnh, nịnh bợ các "quan trên". Tình bạn vốn là đáng quý đáng trân trọng, nhưng nếu như ta chỉ vì chút hành động thiếu suy nghĩ mà làm mất tình bạn ấy thì sẽ vô cùng đáng tiếc.
Truyện ngắn "Anh béo và Anh gầy" đã phân tích hai nhân vật khác nhau hoàn toàn về mọi mặt, là lời nhắc nhở cho những kẻ xu nịnh ton hót với những người quyền cao chức trọng. Cũng thể nhiện cho ta thấy giá trị thật sự của tình bạn trong cuộc sống.
@Hongphucnguyen
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK