nghị luận văn học về bài nói với con (ai viết rồi chụp tui với
Y Phương là một trong những nhà thơ tiêu biểu của dân tộc Tày và tạo dấu ấn đặc biệt trong văn học dân tộc thiểu số Việt Nam. Phong cách thơ của ông là sự kết hợp tinh tế giữa tâm hồn dân tộc và sự đan xen của cuộc sống hàng ngày, đem lại sự gần gũi và đầy tình cảm trong từng tác phẩm. "Bài thơ Nói với con" chính là một ví dụ tiêu biểu cho phong cách sáng tác đặc trưng của Y Phương. Bài thơ này là một cuộc trò chuyện tình cảm và thủ thỉ giữa người cha và con cái. Từ ngữ và cách diễn đạt trong bài thơ rất đỗi gần gũi và bình dị, nhưng chứa đựng tình yêu thương và tâm hồn sâu lắng. Y Phương sử dụng thể thơ tự do, cho phép ông tự do biểu đạt cảm xúc và tư duy một cách tự nhiên, mà không bị ràng buộc bởi hình thức cố định. Điều này tạo nên sự tự do trong sáng tạo và giúp ông truyền đạt tâm trạng một cách chân thật. Một trong những đặc điểm nổi bật của thơ của Y Phương là sự tập trung vào tình cảm gia đình và tình thân. Bài thơ "Nói với con" thể hiện tình cha con ấm áp và sâu sắc, với ngôn ngữ mộc mạc và gần gũi. Bài thơ này không chỉ là lời nói của người cha đối với con mà còn là một tác phẩm văn học thiêng liêng, tôn vinh tình yêu gia đình và truyền thống dân tộc.
Những hình ảnh và từ ngữ trong bài thơ thể hiện sự hiểu biết và lòng yêu thương sâu sắc về cuộc sống, truyền thống, và quê hương của dân tộc Tày. Y Phương đã thành công trong việc chuyển tải những giá trị văn hóa và tình cảm nhân bản vào tác phẩm của mình, làm cho bài thơ trở nên đặc biệt và gợi cảm xúc cho người đọc.
Chân phải bước tới cha
Chân trái bước tới mẹ
Một bước chạm tiếng nói
Hai bước tới tiếng cườiĐứa con từ lúc lọt lòng đã được bao bọc, yêu thương trong vòng tay của cha mẹ. Từng ngày, từng giờ con lớn lên là từng ngày từng giờ cha mẹ mong chờ. Cuộc sống của gia đình đan xen với những khoảnh khắc tươi đẹp và những tháng ngày đầy yêu thương. Gia đình là nguồn gốc của tất cả, là nơi mà cha mẹ tạo dựng cho con một môi trường an lành, ấm áp để từ đó, tâm hồn của đứa con có thể nảy mầm và phát triển. Từ lúc con chập chững bước những bước đi đầu tiên trong cuộc đời, cha mẹ luôn là những người ở bên cạnh con, chứng kiến những bước tiến đầu tiên của con và cổ vũ cho con từng bước đi. Hình ảnh "chân phải," "chân trái," "tiếng nói," và "tiếng cười" đơn giản nhưng thấm đẫm tình thương và gắn kết gia đình. Đó là những biểu tượng của sự gắn bó, tương tác, và tình thân thiết mà gia đình tạo ra trong cuộc sống hàng ngày.
Một không gian ấm áp và hạnh phúc bao trùm lấy từng nhịp thơ, tạo nên một môi trường tuyệt vời để con phát triển và trưởng thành. Cuộc sống luôn xoay vần, nhưng tình yêu thương mà Y Phương dành cho con luôn chân thành và thiết tha. Cha mẹ không ngừng truyền đạt những giá trị tốt đẹp, những kỷ niệm đáng quý từ thời thơ ấu của con, và những hình ảnh đáng nhớ về những ngày đầu đời. Ông đã vẽ lên hình ảnh đứa con từ lúc còn bé, gieo vào con nhận thức về những tháng năm đó, để con luôn giữ trong trái tim những giá trị gia đình và tình yêu không biên giới của cha mẹ. Đó là một bài học vô giá về tình thân, tình yêu, và ý nghĩa thực sự của gia đình trong cuộc sống của con
Bài thơ "Nói với con" của Y Phương tiếp tục thể hiện tình yêu thương và gắn bó đặc biệt của người dân tộc Tày với quê hương và nhau nối giữa các thế hệ.
Người đồng mình thương lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời"Người đồng mình thương lắm con ơi" - Câu này thể hiện tình cảm thân thiết và tình đồng mình trong cộng đồng người dân tộc Tày. Từ "đồng mình" tạo nên hình ảnh về sự đoàn kết, tương thân tương ái, và lòng yêu thương chặt chẽ giữa những người cùng dân tộc. Người cha muốn con hiểu rằng cuộc sống đầy ý nghĩa khi con cảm nhận và chia sẻ tình cảm này với người xung quanh. "Đan lờ cài nan hoa, Vách nhà ken câu hát, Rừng cho hoa, Con đường cho những tấm lòng" - Những từ ngữ này thể hiện sự khéo léo và chăm chỉ của người dân tộc Tày trong cuộc sống hàng ngày. Đan, cài, ken là những hành động cụ thể, thể hiện tinh thần lao động cần cù và tạo ra những sản phẩm tốt đẹp. Rừng và con đường đại diện cho tự nhiên và cuộc sống, nhắc nhở con rằng mọi thứ xung quanh đều gắn liền với những tấm lòng của người dân miền núi. "Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới, Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời" - Câu này thể hiện tình yêu thương của cha mẹ đối với con cái. Ngày cưới là ngày họ bắt đầu cuộc hành trình mới của gia đình, và người cha muốn con hiểu rằng con là kết quả của tình yêu này, là trái tim và hạnh phúc của gia đình.
Tác giả Y Phương thông qua những từ ngữ đơn giản, mộc mạc, đã gieo vào lòng người đọc tình cảm sâu nặng và ý nghĩa về quê hương, truyền thống, và tình thân. Bài thơ này là lời nhắn nhủ của người cha đối với con, muốn con hiểu rằng tất cả những điều này là cơ sở của cuộc sống và tình yêu gia đình. Nó cũng là một lời nhắc nhở cho con phải ghi nhớ và trân trọng những giá trị này để tự hào và giữ gìn trong cuộc sống của mình. Những câu thơ trong bài "Nói với con" của Y Phương thể hiện sự đánh giá cao đối với tinh thần bền bỉ, chịu khó, và chí lớn của người dân miền núi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
"Cao đo nỗi buồn" - Đây là hình ảnh về việc đối mặt với những khó khăn và nỗi buồn trong cuộc sống. Người dân miền núi thường phải vượt qua nhiều trở ngại và khó khăn, nhưng họ không bao giờ từ bỏ. "Xa nuôi chí lớn" - Một hình ảnh về việc con phải đi xa, xa hơn để trải nghiệm và nuôi dưỡng tinh thần lớn lao, tham vọng và quyết tâm. Từ "chí lớn" đánh dấu ý chí và khát vọng của người con phải không ngừng phấn đấu và phát triển.
Những dòng thơ tiếp theo:
"Sống trên đá không chê đá gập ghềnh,Sống trong thung không chê thung nghèo đói,
Sống như sông như suối,
Lên thác xuống ghềnh,
Không lo cực nhọc"
Thể hiện sự bền bỉ và sự kiên nhẫn của người dân miền núi trong cuộc sống hàng ngày. Họ đã hòa mình vào với thiên nhiên, học cách vượt qua khó khăn, và không bao giờ từ bỏ trước những thách thức. Tác giả Y Phương muốn truyền đạt thông điệp rõ ràng cho con trai rằng cuộc sống luôn đầy khó khăn và thử thách, nhưng quan trọng là con phải giữ vững tinh thần, không bao giờ từ bỏ và luôn hướng về mục tiêu lớn lao. Từ những trải nghiệm này, con sẽ phát triển chí lớn, sẵn sàng đối mặt với cuộc sống và trở thành người có ích cho xã hội. Những dòng thơ này cũng thể hiện lòng tự hào của người cha về những người dân miền núi, về tinh thần và đức tính tốt đẹp của họ, và hy vọng rằng con sẽ kế thừa và phát triển những phẩm chất này trong tương lai. Người cha muốn truyền đạt đến con rất nhiều điều quý bá, nhằm giúp con tự tin và sẵn sàng bước vào cuộc sống sau này.
"Người đồng mình thô sơ da thịt,
Chằng mấy ai nhỏ bé đâu con"
Đây là sự tôn vinh đối với những con người dân tộc Tày, người cha muốn con học hỏi từ họ. Mặc dù họ có cuộc sống đơn giản, mộc mạc và đối mặt với nhiều khó khăn, nhưng họ luôn đầy nghị lực và tinh thần hùng hậu. Điều này là một bài học quý báu về sự kiên nhẫn, quyết tâm và đức tính cao đẹp mà con nên học hỏi và tự hào để trở thành người mạnh mẽ và đầy ý nghĩa. Những lời nhắn nhủ của người cha có tính chất thô sơ, chân thành và mộc mạc, nhưng lại chứa đựng giá trị sâu sắc. Người cha truyền đạt cho con tình yêu thương và lòng tự hào về quê hương và dân tộc của mình. Đó là những giá trị quan trọng mà con nên mang theo trong cuộc hành trình của mình và luôn ghi nhớ trong trái tim.
Y Phương đã biểu đạt tình cảm của người cha một cách rất đỗi tinh tế. Bằng cách viết đơn giản, nhẹ nhàng và ẩn dụ sâu xa, ông đã chạm đến trái tim của người đọc và để lại trong họ những ấn tượng sâu sắc về tình cha con, những lời dạy bảo và những giá trị quý báu của cuộc sống. Đó là một sự kết hợp tinh tế giữa lời văn và tâm hồn, tạo nên một tác phẩm mang ý nghĩa vượt thời gian và không bao giờ bị quên
Nhà thơ Y Phương là một người con của dân tộc Tày, ông được ví như cây bút tài hoa của núi rừng. Thơ ông tuy đơn sơ nhưng mạnh mẽ, chân thật, đậm đà bản sắc dân tộc, phản ánh một cách rõ nét, chân thực đời sống tinh thần của đồng bào vùng cao. Nhắc đến Y Phương, người ta không thể không nhắc đến bài thơ Nói với con, bài thơ đã làm nên tên tuổi của tác giả. Bằng những câu chữ giản dị, nhịp thơ nhẹ nhàng, hình ảnh sinh động, tươi sáng, bài thơ đã thể hiện tình cảm yêu thương chân thành, sâu sắc của người cha dành cho đứa con bé bỏng và ước nguyện tha thiết, cháy bỏng của đấng sinh thành, mong các con luôn gìn giữ và phát huy những truyền thống tốt đẹp của dân tộc, của quê hương, đất nước.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh tươi sáng, trong trẻo về em bé đang tập đi, chập chững bước những bước đi đầu đời trong sự nâng đỡ, dìu dắt của bố mẹ:
“Chân phải bước tới cha
Chân trái bước tới mẹ
Một bước chạm tiếng nói
Hai bước tới tiếng cười”
Đoạn thơ được diễn đạt qua ngôn từ bình dị, chân chất đúng với ngôn ngữ giao tiếp hằng ngày của người dân tộc miền núi. Tràn ngập trong từng vần thơ là những khoảnh khắc êm ấm, hạnh phúc của gia đình nhỏ đã được lột tả rõ ràng bằng những hình ảnh cụ thể, trong sáng. “Chân phải bước tới cha/Chân trái bước tới mẹ” là biểu tượng cho sự nâng niu, bảo vệ con cái vô bờ bến của những người làm cha mẹ. Có sự bảo ban của cả cha lẫn mẹ, em bé sẽ không thể bị ngã khi tập bước những bước đầu tiên trong đời. Từ đó, tình yêu con vô bờ bến luôn cháy bỏng trong tim người cha đã được thể hiện rõ nét, đó là tình cảm ruột thịt, thiêng liêng mà con cái phải khắc cốt ghi tâm. Cha mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc, là bờ vai ấm áp và đáng tin cậy cho các con có thể dựa vào. Rồi từng bước từng bước, đứa bé dần trưởng thành, biết nói những chữ đầu tiên, biết cười đùa, nghịch ngợm. Thời gian trôi qua, sự trưởng thành của em bé đều được cha mẹ ghi nhận, nhà thơ Y Phương đã rất thông minh khi thiết lập nhịp thơ có tính tăng trưởng: “một bước, hai bước”, để gói gọn quá trình học hỏi và tiếp thu, sự lớn lên từng ngày của em bé một cách đặc sắc và đầy tính nghệ thuật. Những động từ “chạm”, “tới” được tác giả sử dụng với hai chủ thể mang tính biểu tượng là tiếng nói và tiếng cười, đây chính là phép ẩn dụ chuyển đổi cảm giác được ông sử dụng một cách vô cùng tinh tế, làm nổi bật sự sung túc, quấn quýt của một gia đình với đầy tiếng trẻ thơ. Với nhịp thơ nhẹ nhàng, chậm rãi, nhiều phép điệp ngữ và cấu trúc đối xứng, chỉ trong vỏn vẹn bốn câu thơ, nhà thơ Y Phương đã giúp người đọc có thể cảm nhận, hình dung một cách rõ nét không khí êm ấm, hạnh phúc và niềm vui khôn xiết của cha mẹ đứa trẻ khi được chứng kiến từng giây phút vui vẻ, từng sự kiện lớn mà con trải qua như tập đi, biết nói…
Những câu thơ tiếp theo là dấu mốc quan trọng, chuyển hướng mạch cảm xúc của cả bài thơ từ tái hiện hình ảnh gia đình hạnh phúc, đầm ấm sang ca ngợi tình yêu thiên nhiên, yêu con người, yêu quê hương, đất nước, sự biết ơn và hướng về cội nguồn sinh dưỡng của mỗi con người.
“Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát”
Những hình ảnh đầu tiên được tác giả đưa vào bài thơ một cách không thể tự nhiên hơn. Hình ảnh “người đồng mình”, một cụm từ địa phương ý chỉ người vùng mình, những người cùng chung sống trên một mảnh đất của quê hương, đã mở ra không gian làng, bản quê hương bao la rộng lớn, phần nào làm hiện lên trong nhà thơ là lòng yêu quê hương, niềm tự hào về bản sắc văn hóa dân tộc, tấm lòng kiên trung luôn hướng về nguồn cội. Đây cũng chính là hình ảnh biểu tượng đặc sắc với nhiều tầng ý nghĩa, theo dòng cảm xúc chạy dọc bài thơ. “Người đồng mình yêu lắm con ơi”, từ “yêu” ở đây được tác giả dùng như một tính từ chỉ sự đáng yêu, như sự tự hào về đồng bào dân tộc mình, một cấu trúc câu cảm thán bật lên hết sức tự nhiên, lan tỏa tình yêu thương, lòng cảm mến của tác giả đi khắp mọi ngóc ngách trong bài thơ, đến người con và đến cả những độc giả trên mọi miền đất nước. Hai câu thơ sau là những hình ảnh tả thực cho việc lao động cần cù, chăm chỉ nhưng không kém phần tươi vui của những người dân tộc miền núi, đứa trẻ ngoài tình thương nơi cha mẹ còn được lớn lên trong cuộc sống lao động, trong tình yêu thương, sự đùm bọc của người đồng mình và trong cả nghĩa tĩnh của quê hương làng xóm”. Những hình ảnh đẹp và sâu sắc “đan lờ cài nan hoa”, “vách nhà ken câu hát”, cùng những động từ thể hiện rõ các động tác lao động hằng ngày như “đan”, “cài”, “ken”, vừa có tác dụng diễn tả sự khéo léo, lành nghề của người dân lao động, vừa nêu lên sự gắn bó giữa họ với công việc. Họ gửi gắm vào công việc nhiều tâm huyết, khéo léo trang trí cho những công cụ một vẻ đẹp hoa mỹ. Công việc tạo ra vẻ đẹp, vẻ sáng trong tâm hồn của người dân tộc miền núi hăng say lao động, với tiếng hát say sưa đã được ken vào cuộc sống vất vả, khó khăn của những người con núi rừng một niềm vui thú đặc biệt, niềm hân hoan mà chỉ những con người lao động nơi đây mới cảm thấy. Dẫu khó khăn, mệt nhọc, họ vẫn không quên cất lên những bản tình ca yêu đời, yêu cuộc sống. Một lần nữa, nhà thơ Y Phương đã khéo léo lồng ghép vào tác phẩm một nét đặc trưng trong văn hóa người dân tộc Tày, thể hiện qua câu “vách nhà ken câu hát”, đây là một phong tục của người Tày: người con trai ngồi phía ngoài vách nhà, và phía trong là người con gái, họ hát cho nhau nghe những bài hát dân gian lưu truyền trong dân tộc họ. Từ đây, cái vách nhà không chỉ đơn thuần là bức vách bằng đất đá vô tri mà đã tràn ngập yêu thương, được ken chắc vào những lời hát vui tươi, đẹp đẽ, trở thành một hình ảnh biểu tượng, một hình ảnh đặc trưng cho văn hóa của người Tày, cho tấm lòng đong đầy tình yêu thương của những người dân tộc miền núi, hay chính là những người đồng bào với tác giả. Không chỉ được lớn lên trong tình yêu thương, che chở của làng xóm, đứa bé còn được sống trong sự đùm bọc của thiên nhiên, của rừng núi quê hương, sống bằng những món quà quý mang cả giá trị về vật chất, tinh thần mà mẹ thiên nhiên mang lại:
“Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng”
Đứa trẻ sinh sống hòa hợp với thiên nhiên, được che chở, nuôi dưỡng cả về lối sống, về tâm hồn bên trong. Rừng là biểu tượng cho mẹ thiên nhiên bao dung và nhân hậu, rừng còn là nơi cung cấp sự sống cho những người dân vùng cao, cho họ bó củi sưởi ấm, cho họ cây gỗ làm nhà, cho họ thức ăn hằng ngày, cùng hàng ngàn sản vật quý hiếm, nhấn mạnh về tấm lòng rộng mở, sự hào phòng của thiên nhiên. Nhưng trong bài thơ, tác giả không hề nhắc đến những chi tiết ấy mà chỉ vỏn vẹn ba chữ: “rừng cho hoa”. Những bông hoa thơm thảo không mang lại giá trị về vật chất, cũng không giúp cuộc sống người dân tốt đẹp hơn. Thứ nó thật sự mang đến cho ta chính là những giá trị tinh thần đặc sắc. Hoa là vẻ đẹp của thiên nhiên với muôn màu muôn vẻ, hoa ở đây còn là hình ảnh ẩn dụ sáng tạo, chỉ những điều tốt đẹp, tinh túy nhất mà mẹ thiên nhiên ban tặng cho những con người miền núi thật thà, chất phác. Bên cạnh vẻ đẹp trù phú, hùng vĩ của núi rừng quê hương, tác giả còn gợi ra cả vẻ đẹp tình nghĩa, thấm đẫm tình thân của quê hương thông qua hình ảnh “con đường cho những tấm lòng”. Con đường là đại diện cho cả một tập thể, qua con đương mòn dẫn vào bản là một cộng đồng dân tộc sinh sống lâu đời, là công sức, là tâm huyết của biết bao thế hệ con người đã đi qua, để ngày nay cha và con có một con đường vào bản. Con đường ấy đã ghi dấu hình ảnh, tình cảm mà những “người đồng mình” gửi gắm, là kết tinh cao đẹp từ sự đoàn kết, gắn bó của dân tộc trong quá trình sinh sống. Người cha muốn nhắc nhở đứa con phải luôn ghi nhớ những vẻ đẹp tuy giản dị, đơn sơ nhưng thấm đẫm truyền thống của dân tộc, của bản làng, của cái nôi nuôi dưỡng con, cho con từng tiếng nói, tiếng cười. Rồi người cha lại gợi nhắc cho con về ngày cha mẹ đến với nhau, lần nữa khẳng định với con vẻ đẹp của mái ấm gia đình, tình cảm gia đình luôn là thứ tình cảm thiêng liêng và đáng quý nhất trên đời, và ngày cưới chính là ngày quan trọng nhất của cuộc đời mỗi con người, là dấu mốc cho sợi dây liên kết vĩnh cửu của tình yêu cha mẹ, cũng chính là khởi nguồn của hạnh phúc, của sự sống chính con.
“Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời”
Những cụm từ như “mãi nhớ”, “đẹp nhất trên đời” lại càng nhấn mạnh thêm về tình cảm gia đình vốn đã thiêng liêng, cao quý nay còn thiêng liêng, cao quý hơn khi nó được bắt nguồn chính từ tình yêu quê hương, đất nước. Sự ra đời của con chính là niềm hạnh phúc vô bờ bến của cha mẹ, con chính là sản phẩm của tình yêu đôi lứa nồng nàn, lòng biết ơn với nguồn cội và cả từ nghĩa tình nơi mảnh đất quê hương. Người cha muốn con luôn nhớ rằng con lớn lên trong tình yêu trong sáng và sự hạnh phúc của cha mẹ, đó cũng là điểm xuất phát của mọi tình yêu trong con.
“Người đồng mình thương lắm con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đá gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc”
Những câu thơ trên như những lời nói tự hào mà người cha truyền đạt cho con, ông hồ hởi kể về sức sống bền bỉ, mãnh liệt, về truyền thống cao đẹp, về những bản sắc văn hóa của người dân tộc mình với niềm mong ước rằng một ngày nào đó khi con trưởng thành sẽ lại kế thừa và phát huy những truyền thống ấy. Cụm từ “người đồng mình” một lần nữa được nhắc lại, nhưng lần này là với từ “thương”. Khác với từ “yêu” ở đoạn thơ trước, từ “thương” lại nói lên niềm thương cảm, nỗi xót xa cho cuộc sống khó khăn và cơ cực của người đồng bào dân tộc Tày nơi cao nguyên cheo leo. Thông qua tư duy về hình ảnh mộc mạc của người miền núi: tính từ “cao”, thì nỗi buồn, nỗi xót thương ấy lại càng được nhân lên gấp bội. Sự lặp lại của cụm từ sự một sự tự khẳng định của tác giả về phẩm chất cao đẹp của quê hương, của dân tộc mình. Những lời nói tuy đơn sơ, mộc mạc ấy lại gợi lên biết bao yêu thương, sự gần gũi giữa những người đồng bào dân tộc họ. “Người đồng mình” hay chính là ông bà, cha mẹ, là bà con làng xóm với những phẩm chất, đức tính cao quý cứ dần hiện lên theo nhịp điệu nhẹ nhàng, từ tốn của lời tâm sự từ người cha với đứa con nhỏ. Đầu tiên nhất là tấm lòng thủy chung, son sắt với nguồn cội, với quê cha đất tổ:
“Sống trên đá không chê đá gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo đói”
“Người đồng mình" có những đức tính thật đáng quý. Đối mặt với khó khăn chồng chất, với những bất lợi từ thiên nhiên, dù cuộc sống có nghèo đói, cơ cực nhưng họ luôn giữ vững một lòng quyết tâm không bao giờ bỏ cuộc. Họ vẫn sống bền bỉ, gắn bó tha thiết với nơi chôn rau cắt rốn dù quê hương còn đói nghèo. Nổi bật lên trong họ là sức sống bền bỉ, ngoan cường cùng ý chí quyết tâm vượt lên hoàn cảnh, thể hiện rất rõ từ nghệ thuật đối lập ở cặp câu: “Cao đo nỗi buồn/ Xa nuôi chí lớn”. Thêm vào đó là một tinh thần lạc quan, một cuộc sống lao động tràn đầy niềm vui và sự hạnh phúc:
“Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc”
Sống giữa cảnh nghèo đói, giữa thác ghềnh nhưng họ không hề nhụt chí trước hoàn cảnh, ngược lại họ còn dốc hết sức mình, không màng gian nan, "không lo cực nhọc" để khắc phục những điều đó. Những đức tính tốt đẹp ấy cũng chính là những điều mà người cha muốn con mình có được trong quá trình rèn luyện. Hình ảnh tả thực, sinh động: "đá gập ghềnh", "thung nghèo đói", "lên thác xuống ghềnh" là những hình ảnh ẩn dụ cho những vất vả, nhọc nhằn được kết hợp với điệp từ "không chê" đã thể hiện thái độ chấp nhận và sự kiên cường, bền bỉ vượt qua mọi khó khăn, gắn bó tha thiết với quê hương, với núi rừng của người dân nơi đây. Phép so sánh "như sông như suối" đã giúp người con và hơn nữa là người đọc có cái nhìn trực quan về sức sống mãnh liệt của họ. Nhịp thơ từ đây trở nên dồn dập, mạnh mẽ, thể hiện niềm tự hào dân tộc sâu sắc, và về cả những điều mà người cha hằng mong ước, chờ đợi ở đứa con nhỏ của mình.
Những câu thơ sau là những ước nguyện chân thành từ tận đáy lòng người cha với con. Lời nhắn nhủ thiết tha, mang âm điệu trầm lắng, nhẹ nhàng như thủ thỉ mới sâu sắc hơn bao giờ hết:
“Người đồng mình thô sơ da thịt
Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con
Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương
Còn quê hương thì làm phong tục”
Người cha mong muốn con mình sống có tình nghĩa, thủy chung với quê hương, biết cách chấp nhận và vượt qua khó khăn, thử thách của thiên nhiên, của cuộc sống bằng ý chí, nghị lực và bằng chính niềm tin yêu với quê hương, dân tộc. Dù không phải là máy móc thông minh tân tiến, tuy chỉ “thô sơ da thịt”, vẫn phải gánh chịu những tổn thương, cực nhọc từ cuộc sống lao động hết sức khó khăn nhưng vẫn yêu đời, ngoan cường vượt qua số phận. Con người ta tuy thô sơ da thịt, nhưng lại có một thứ đáng quý hơn cả máy móc công nghệ, thứ ấy chính là trái tim. Một trái tim yêu thương và chung thủy, hết mình vì nguồn cội, vì dân tộc. Hành động “đục đá kê cao quê hương” là một hành động thường thấy ở miền núi, ngoài ra, hình ảnh này còn mang một lớp nghĩa ẩn dụ thâm thúy: kê cao quê hương hay chính là nâng cao tinh thần tự tôn, tự cường của dân tộc, ý thức và trách nhiệm bảo vệ quê hương, bảo vệ cội nguồn sinh dưỡng của bản thân mỗi con người. Bài thơ khép lại bằng lời dặn dò của người cha, mong muốn con mình luôn tự hào về truyền thống tốt đẹp của quê hương, những bản sắc văn hóa quý báu của dân tộc, dùng những tình cảm ấy làm hành trang vững chắc để bước tiếp chặng đường còn lại của cuộc đời. Người cha mong con có thể giữ cho bản thân những đức tính quý giá của "người đồng mình", ngoại hình tuy có nhỏ bé nhưng tinh thần, tâm hồn nhất định không được nhỏ bé, quyết không lùi bước trước gian nan. Bởi cuộc sống vốn muôn hình vạn trạng, con đường đời có muôn ngàn những chông gai, thử thách.
“Con ơi tuy thô sơ da thịt
Lên đường
Không bao giờ nhỏ bé được
Nghe con.”
Hình ảnh những con người nhỏ bé, thô sơ da thịt được lặp lại đến hai lần như lời nhắc nhở, như muốn đứa trẻ khắc cốt ghi tâm. Dù dân tộc ta mộc mạc, chân chất nhưng mang trong mình một lý tưởng sống cao đẹp. Con không bao giờ nhỏ bé được, vì phía trước con còn nhiều khó khăn. Con không bao giờ nhỏ bé được, vì sau lưng con là gia đình, là đồng bào. Con không bao giờ nhỏ bé được, vì trong trái tim con luôn ẩn chứa những phẩm chất quý báu của người đồng mình. Hai tiếng “nghe con”, nhẹ nhàng mà trìu mến đã khép lại bài thơ với niềm tin sâu nặng mà người cha đặt nơi đứa con bé bỏng, chứa một niềm tin dai dẳng về tương lai của con mình, rằng nó sẽ kế tục xứng đáng những gì mà cha ông gây dựng.
Bài thơ “Nói với con” tuy đã khép lại nhưng vẫn để lại trong lòng độc giả những dư âm nhẹ nhàng, làm lòng ta cứ xao xuyến mỗi khi nhớ về hình ảnh người cha thủ thỉ những lời yêu thương, những mong muốn từ sâu thẳm trong mình với đứa con nhỏ. Mỗi chúng ta cũng vậy, hãy luôn ghi nhớ và tự hào về quê hương, gốc rễ nơi mình được sinh ra và lớn lên. Luôn mang trong mình tình yêu gia đình, quê hương, yêu thương đồng bào sâu nặng. Hãy luôn hướng về quê hương, về dân tộc mình với niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc. Để rồi mai đây khi bước trên con đường đời sẽ không giờ vấp ngã trước khó khăn, gian khổ.
Ngữ văn là môn khoa học nghiên cứu ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại. Đây là môn học giúp chúng ta hiểu biết sâu sắc hơn về ngôn ngữ, văn hóa và tư tưởng. Việc đọc và viết trong môn Ngữ văn không chỉ là kỹ năng, mà còn là nghệ thuật. Hãy để ngôn từ của bạn bay cao và khám phá thế giới văn chương!
Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, chúng ta sắp phải bước vào một kỳ thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô. Áp lực từ kỳ vọng của phụ huynh và tương lai lên cấp 3 thật là lớn, nhưng hãy tin vào bản thân và giữ vững sự tự tin!
Copyright © 2021 HOCTAPSGK